Website Lời Chúa :  ditimchanly.org / nhóm KT EMMAUS CN 25  TN / A / Giuse Luca /......  ...Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ  : Này bạn , tôi đâu có xử bất công với bạn / bạn đã chẳng thỏa thuận với tôi là một quan tiền sao ? Hãy cầm lấy phần của bạn mà đi đi .(Mt20,13) / Lạy Chúa , xin giúp con luôn biết cư xử quảng đại với anh em con , để đáng được thương con trong giờ sau hết , Amen .**R

Chương 4 : Thành Thật Quan Tâm Đến Người Khác

+ Đắc Nhân Tâm - Phần II - Chương 4

Chương 4 : Thành Thật Quan Tâm Đến Người Khác

Công ty điện thoại New York đã từng tiến hành một nghiên cứu chi tiết qua các cuộc điện thoại để tìm xem từ nào là từ được dùng nhiều nhất. Kết quả cho thấy đó là đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất “Tôi”. Nó đã được dùng 3.900 lần trong 500 cuộc điện thoại. Khi nhìn bức ảnh một nhóm người trong đó có bạn thì ai là người bạn tìm kiếm đầu tiên ? Nếu bạn tin là mọi người điều chú ý đến bạn thì xin hãy trả lời câu hỏi sau đây: "Nếu chẳng may hôm nay tôi qua đời thì có bao nhiêu người đến viếng và đưa tiễn tôi?"

Khi chúng ta cố gây ấn tượng với người khác chỉ để người ấy quan tâm đến mình, chúng ta sẽ không bao giờ có nhiều bạn bè thật sự chân thành.

Ai không quan tâm đến đồng loại sẽ gặp những khó khăn lớn nhất trong đời và sẽ gây ra những tổn hại lớn nhất cho người khác và sau đó đến chính họ. Chính từ những cá nhân ấy mà mọi thất bại và tai hoạ của con người nảy sinh.

Tôi từng dự một khoá viết truyện ngắn ở Đại Học New York. Khi đó Giám đốc một tạp chí hàng đầu đã phát biểu: Nếu không quan tâm đến mọi người thì đừng mong trở thành một nhà văn viết truyện ngắn thành công. Ông nói rằng chỉ cần đọc một vai đoạn trong bất kỳ truyện ngắn nào, ông đều có thể nói ngay tác giả đó có yêu độc giả của mình hay không. Nếu như người viết không quan tâm, không trân trọng độc giả thì độc giả cũng sẽ không thích truyện của người đó. Việc đối nhân xử thế cũng vậy.

Tôi có dịp trò chuyện với Howard Thurston, một ảo thuật gia nổi tiếng thế giới, trong lần cuối cùng ông xuất hiện trên sân khấu Broadway. Suốt 40 năm, ông đã từng làm hơn 60 triệu người phải tròn xoe mắt kinh ngạc trước những màn biểu diễn của mình và ông đã kiếm được tổng cộng 2 triệu đôla nhờ công việc ấy.

Tôi hỏi bí quyết thành công của Thurston, ông cho rằng giáo dục trong trường học chẳng liên quan gì đến thành công của ông. Khi còn là một cậu bé, ông đã bỏ nhà đi lang thang, nhảy tàu, ngủ bờ ngủ bụi, và xin ăn hết nhà này đến nhà khác. Ông học chữ qua các pa-nô quảng cáo và các biển chỉ đường.

Phải chăng ông có kỹ thuật siêu đẳng về ảo thuật ? Không, ông bảo rằng có hàng trăm quyển sách viết về ảo thuật và hàng chục người biểu diễn giỏi hơn ông. Tuy nhiên, ông có hai điều mà người khác không có:

- Thứ nhất, ông có khả năng nêu bật nhân cách của mình vượt trên ánh đèn sân khấu. Ông là một nhà ảo thuật bậc thầy. Ông hiểu bản tính con người. Mọi điều ông làm, mọi cử chỉ, giọng nói, mỗi cái ngước mắt nhìn đều được tính toán cẩn thận từ trước. Mọi động tác của ông đều được tính đến một phần nhỏ của giây.

- Thứ hai, và điều này rất quan trọng là ông có một tình yêu thật sự dành cho khán giả. Ông bảo “Nhiều nhà ảo thuật thường nhìn khán giả và tự nhủ “tốt lắm! Đây là một đám người tỉnh lẻ dễ lừa bịp, ta sẽ đánh lừa họ dễ dàng thôi”. Còn ông, thì khác hẳn, "Tôi biết ơn những người đến xem tôi biểu diễn, họ cho tôi cơ hội kiếm sống bằng một nghề rất thú vị. Tôi sẽ đem đến cho họ những màn trình diễn hay nhất của tôi". Ông chưa bao giờ ra trước ánh đèn sân khấu mà không tự nhủ “Tôi yêu khán giả của tôi, tôi yêu quý tất cả các bạn”.

Chắc hẳn các bạn nghĩ rằng cách nói của ông có vẻ ngớ ngẩn và buồn cười nhưng đó thật sự là phương pháp được một trong những nhà ảo thuật nổi tiếng nhất mọi thời đại sử dụng thành công.

Đây cũng chính là bí quyết của Tổng thống Theodore Roosevelt. Ngay cả những người phục vụ cũng yêu mến ông. James Amos, một người phục vụ của Roosevelt đã viết một quyển sách về ông nhan đề “Theodore Roosevelt, thần tượng của những người phục vụ”. Trong sách có đoạn: "có lần vợ tôi hỏi Tổng thống con chim đa đa trông như thế nào? Vì cô ấy chưa từng nhìn thấy. Lúc đó, Ngài mô tả cặn kẻ cho cô ấy. Lát sau, chúng tôi có điện thoại, đầu dây bên kia là Tổng thống. Ngài gọi và bảo vợ tôi rằng “hiện có một con chim đa đa ngoài sân, cứ nhìn ra cửa sổ sẽ thấy ngay”. Tính cách của Ngài là thế, lúc nào cũng thân thiện, ân cần. Mỗi khi đi ngang qua căn phòng của chúng tôi, dù không nhìn thấy vợ chồng tôi ở đây, ông vẫn gọi to Annie hoặc James giọng hết như lời chào hỏi với những người bạn với nhau.  Làm sao nhân viên không yêu mến những nhà lãnh đạo như thế? Làm sao mọi người lại không yêu mến một nhân cách như thế ?

Roosevelt còn được kính trọng vì tính cách rất khiêm tốn của mình. Sau khi mãn nhiệm, có lần ông được mời vào Nhà Trắng, khi Tổng thống Talf và phu nhân không ở đó, ông đến và chào tất cả những nhân viên cũ mà ông gặp bằng tên thân mật của họ. Khi ông gặp cô phụ bếp, Alice, ông hỏi: Alice có còn làm món bánh ngô hay không? Cô đáp - Cô vẫn làm nhưng bây giờ chỉ dành cho những người phục vụ. Ông nói ngay: "Oh! Sao họ lại không biết thưởng thức như vậy? Ta sẽ nói điều này với Tổng thống khi ông ấy quay về và vui vẻ nhận chiếc bánh ngô mà Alice tặng ông sau đó. Trên đường ra về, ông vẫy chào tất cả những người làm vườn mà ông gặp. Sự trân trọng của Roosevelt với những người đã từng làm việc và phục vụ mình trước đây khiến chúng tôi vô cùng xúc động.

Hoover, đội trưởng đội cận vệ làm việc hơn 40 năm ờ Nhà Trắng, xúc động kể lại “2 năm rồi, chúng tôi mới có lại một ngày hạnh phúc như thế. Không tiền bạc nào có thể đánh đổi được những tình cảm như vậy.”

Một người bình thường vẫn có thể nhận được sự chú ý cũng như thời gian và sự hợp tác của những nhân vật nổi tiếng bằng cách thật sự quan tâm và ngưỡng mộ họ.

Cách đây nhiều năm, tôi tổ chức một khóa học cách viết tiểu thuyết ở viện nghệ thuật và khoa học Brooklyn. Chúng tôi mong muốn những tác giả nổi tiếng đến Brooklyn và chia sẻ những kinh nghiệm quý báu cua họ. Thế là chúng tôi viết thư cho những tác giả nổi tiếng này, bày tỏ lòng cảm kích và ngưỡng mộ đối với những tác phẩm của họ và rất mong nhận được lời khuyên cũng như học những bí quyết thành công từ họ. Mỗi bức thư đều được ký với gần 150 học viên. Trong khi chúng tôi cùng trình bày rằng, chúng tôi hiểu các tác giả đều rất bận rộn, nên không thể chuẩn bị một bài diễn thuyết được. Vì thế chúng tôi đính kèm một danh sách những câu hỏi về phương pháp viết văn để họ tiện trả lời. Và kết quả là tất cả những nhân vật nổi tiếng đó đều đến Brooklyn để chia sẻ với chúng tôi. Cũng bằng phương pháp này, tôi đã thuyết phục được Shaw, Bộ trưởng bộ tài chính trong chính phủ của Roosevelt và nhiều nhân vật lỗi lạc khác đến nói chuyện với các học viện.

Công nhân trong một nhà máy, nhân viên trong một cơ quan hay một ông vua trên ngai vàng, đều yêu thích những người thán phục mình.

Có một nguyên tắc rất đơn giản: Nếu chúng ta muốn có những người bạn thật sự thì hãy nghĩ và làm việc gì đó cho họ, dành cho họ thời gian, sức lực và sự quan tâm không vụ lợi. 

Tôi có thói quen kín đáo dò hỏi ngày sinh của bạn bè từ rất nhiều năm trước. Vào đầu mỗi năm, tôi ghi chú những ngày sinh nhật này trong quyển lịch bỏ túi. Khi những ngày ấy đến, tôi sẻ gởi một bức thư hay một món quà cho họ. Và bạn có tin không, sự vui mừng của họ khiến tôi cảm thấy dường như mình là người duy nhất trên trái đất này nhớ đến ngày sinh của họ.

Nếu như bạn muốn kết bạn với người khác thì hãy chào họ một cách thật sôi nổi và nhiệt tình. Khi có ai đó gọi điện thoại cho bạn, bạn hãy nói câu “xin chào” bằng một giọng biểu lộ sự vui thích thật lòng. Bạn đã từng nghe về giọng nói biết cười đúng không ? Những công ty huấn luyện nhân viên trực điện thoại chào người gọi đến bằng giọng nói toát lên niềm vui, sự quan tâm và lòng nhiệt tình. Người gọi đến sẽ cảm thấy được sự quan tâm thật sự. Đừng quên điều này khi bạn gọi hay trả lời điện thoại hôm nay nhé.

Biểu lộ sự quan tâm chân thành đối với người khác không những giúp bạn có thêm bạn bè mà còn có thể làm tăng lòng trung thành của khách hàng đối với công ty bạn.

Trong một kỳ phát hành của tờ báo thuộc ngân hàng quốc gia Bắc Mỹ ở New York. Toà soạn đã cho đăng lá thư của một khách hàng tên là Madelyn gửi Giám đốc ngân hàng này. Lá thư như sau :

“Tôi muốn ông biết rằng tôi rất quý mến các nhân viên làm việc trong ngân hàng của ông. Ai cũng lịch sự, nhã nhặn và sẵn sàng giúp đỡ. Thật thú vị khi được một cô thu ngân chào đón vui vẻ sau khi mình đã chờ đợi lâu như vậy. Năm rồi Mẹ tôi nằm bệnh viện suốt nhiều tháng, tôi thường giao dịch với Margaret. Cô ấy quan tâm đến cả gia đình tôi và hỏi thăm tình hình sức khoẻ của Mẹ tôi.” Bạn nghĩ khách hàng Madelyn có bỏ ngân hàng này được không ?

Charles Walters, nhân viên của một trong những ngân hàng lớn nhất New York được giao nhiệm vụ chuẩn bị một báo cáo mật về một tập đoàn. Anh chỉ biết có một người duy nhất nắm giữ những thông tin mà anh cần gấp. Khi Walters được đưa vào phòng của nhân vật nắm giữ những thông tin quan trọng này, anh nghe cô thư ký trẻ bảo rằng: Hôm nay, cô không có con tem nào cho ông cả. Ông giải thích với Walters “Tôi đang sưu tập tem cho thằng con trai 12 tuổi”. Walters trình bày công việc của mình và bắt đầu đưa ra những câu hỏi. Ông trưởng phòng này tỏ ra mơ hồ, trả lời chung chung mà không đi vào trọng tâm. Ông không muốn nói và xem ra không điều gì có thể thuyết phục ông ta nói cả.

“Cuộc phỏng vấn ngắn ngủi và khô khan”- ông Walters nói khi kể lại câu chuyện cho lớp học của tôi nghe. “Thú thật, tôi không biết nên làm như thế nào. Sau đó, tôi nhớ lại điều mà cô thư ký đã nói với ông ta, đó là những con tem, cậu con 12 tuổi. Và tôi chợt nhớ rằng bộ phận đối ngoại của ngân hàng chúng tôi giao dịch thư từ khắp nơi nên chúng tôi có những con tem từ rất nhiều Quốc gia trên thế giới. Chiều hôm sau, tôi đến thăm ông trưởng phòng này và viết một lưu ý nhỏ gửi trước cho ông rằng tôi đã có được vài con tem cho cậu con trai của ông. Ông ta bắt tay tôi niềm nở như thể đang tranh thủ cử tri để tìm đường vào Quốc Hội. Nụ cười bừng nở trên mặt ông và thiện chí biểu lộ rõ rệt qua thái độ. Ông vừa nói vừa ngắm nhìn, vừa vuốt ve những con tem : “Thằng George nhà tôi sẽ thích những con tem này lắm. Quả là một kho báu !”. Chúng tôi có nửa giờ đồng hồ nói chuyện về tem và xem hình cậu bé. Ngay sau đó, ông dành hơn một giờ cung cấp cho tôi mọi thông tin mà tôi cần, thặm chí không cần tôi phải gợi ý, rồi ông lại gọi những nhân viên khác vào để bổ sung thêm nữa. Chưa hết, ông còn gọi điện thoại cho một vài người cộng tác với ông. Ông cung cấp cho tôi rất nhiều thông tin mới, các sự kiện, hình ảnh, báo cáo và cả những thư từ liên quan. Theo cách nói của giới phóng viên, tôi đã có được những tin tức hấp dẫn nhất và hot nhất.”

Dưới đây là một minh hoạ khác.

Nhiều năm ròng, Knaphle ở Philadelphia, tìm cách bán chất đốt cho một tổ chức bán hàng đa cấp lớn nhưng công ty này vẫn tiếp tục mua chất đốt của một nhà cung cấp ngoài thành phố và họ giao hàng ngay trước cổng công ty của Knaphle. Một buổi tối nói chuyện trước lớp học của tôi, ông Knaphle bộc lộ sự bực tức đối với công ty bán hàng đa cấp nọ. 

Tôi gợi ý ông thử một cách tiếp cận khác. Chúng tôi tổ chức một cuộc tranh luận với những học viện trong lớp về sự phát triển của lối bán hàng đa cấp đang gây cho đất nước nhiều thiệt hại hơn lợi ích. 

Theo gợi ý của tôi, Knaphle đứng về phía ủng hộ, ông tán thành và bênh vực những tổ chức bán hàng đa cấp. 

Sau đó, ông đến gặp thẳng một uỷ viên quản trị của tổ chức bán hàng đa cấp mà ông từng bực tức : "Tôi không đến đây để tìm cách bán chất đốt. Tôi đến để nhờ ông giúp tôi một việc”.  

Sau đó, ông kể về cuộc tranh luận. “Tôi đến nhờ ông giúp bởi vì tôi không nghĩ ra một người nào khác có đủ khả năng và kiến thức sâu rộng cho tôi được những lời khuyên mà tôi đang cần. Tôi sẽ rất biết ơn những giúp đỡ của ông.  

Sau một phút nghe tôi trình bày, ông ấy mới mời tôi ngồi và nói chuyện với tôi đúng 1 giờ 47 phút. Ông gọi một người quản trị khác, vốn đã từng viết một quyển sách về bán hàng đa cấp đang giữ việc soạn thảo cho Hiệp hội bán hàng đa cấp Quốc gia, trao cho tôi một bản sao cuộc tranh luận về vấn đề này. Ông ấy cảm thấy rằng việc bán hàng đa cấp đã có phần mang lại lợi ích thật sự cho con người. Ông tự hào về điều ông đang làm cho hàng trăm cộng đồng. Khi nói, mắt ông sáng bừng lên, và tôi phải thú nhận rằng ông đã mở mắt cho tôi thấy được những điều mà tôi chưa bao giờ mơ đến. Ông đã làm thay đổi toàn bộ thái độ và cách nhìn của tôi. 

Khi tôi ra về, ông đưa tôi ra cửa, ôm vai tôi rồi chúc tôi thành công trong cuộc tranh luận. Ông còn ân cần bảo tôi trở lại và cho ông biết kết quả như thế nào. Những lời cuối cùng của ông là: “Mong rằng anh sẽ trở lại, tôi muốn đặt hàng chất đốt của anh”. Với tôi, điều đó gần như là một phép mầu. Ông sẵn lòng mua chất đốt cho tôi mà không cần tôi gợi ý hay yêu cầu. Chỉ bằng việc thật sự quan tâm đến ông và công việc của ông chứ không phải bắt ông quan tâm đến tôi và sản phẩm của tôi. Trong chưa đầy 2 tiếng đồng hồ, tôi đã đạt được một kết quả mà suốt 10 năm qua, tôi tìm kiếm vô vọng.

Không phải ông Knaphle phát hiện ra được một chân lý mới. Một trăm năm trước khi Chúa Jêsus ra đời, nhà thơ La mã lừng danh, Publius Syrus, đã nhận xét : “Chúng ta chỉ quan tâm đến người khác khi họ quan tâm đến chúng ta”. Cách biểu lộ sự quan tâm cũng tương tự việc ứng dụng các nguyên tắc khác trong đối nhân xứ thế: phải thật lòng, không giả dối. Nó phải có lợi với người biểu lộ mối quan tâm và cả người nhận được sự quan tâm. Kết quả cuối cùng luôn phải đảm bảo đôi bên cùng có lợi.

Martin Gilbeck, một học viên của tôi ở Long Island - New York, kể về một người điều dưỡng đã gây ấn tượng đặc biệt cho ông và tác động sâu sắc đến đời ông như sau: 

"Đó là ngày lễ Tạ Ơn năm tôi lên 10, tôi đang nằm trong một bệnh viện từ thiện của thành phố, để hôm sau trải qua một ca phẫu thuật quan trọng. Tôi biết rằng mình sẽ phải chịu đựng đau đớn và bị giữ chặt trên giường hàng tháng trời. Cha tôi qua đời, hai Mẹ con tôi sống trong một căn phòng nhỏ. Thật không may là ngày hôm ấy, Mẹ tôi lại bị bệnh nên không thể đến thăm tôi được. Ngày hôm đó cứ kéo dài ra mãi, cảm giác cô đơn, thất vọng và sợ hãi bao trùm lấy tôi. Tôi biết Mẹ tôi cũng ở nhà một mình, lo lắng cho tôi không có ai ở bên cạnh, không có ai để cùng ăn và thậm chí không có đủ tiền để đãi tôi một bữa tiệc vào ngày lễ Tạ Ơn. Nước mắt tủi thân cứ trào ra, tôi gục đầu trên gối, kéo chăn đắp cho đỡ lạnh lòng, khóc một mình trong lặng lẽ đau xót, tự thương mình và thương Mẹ. Cả người tôi đau đớn như bị tra tấn. Một cô điều dưỡng tập sự nghe tiếng khóc, đã đến bên tôi. Cô kéo chăn ra khỏi mặt tôi và bắt đầu lau nước mắt cho tôi. Cô chia sẻ với tôi cảm giác cô đơn và tâm sự rằng cô cũng rất buồn vì phải làm việc và không thể về với gia đình trong lúc cần sum họp này. Thế rồi, cô mời tôi cùng ăn trưa, đó là 2 khay thức ăn với những món ăn thường dùng cho ngày lễ Tạ Ơn. Dựa theo kế hoạch, vào 4 giờ chiều, cô có thể ra về, song cô vẫn ở lại với tôi cho đến tận 11 giờ đêm. Cô vui đùa, nói chuyện với tôi cho đến khi tôi chìm vào giấc ngủ. Nhiều lễ Tạ Ơn khác đã đến và qua đi trong đời, nhưng tôi vẫn luôn nhớ mãi ngày lễ Tạ Ơn năm ấy, tôi đã chìm trong nỗi lạnh lẽo của cảm giác hụt hẩng, cô đơn và sợ hãi nhưng bỗng tìm thấy hơi ấm và sự dịu dàng từ một người hoàn toàn xa lạ. Từ lúc đó, tôi được tiếp thêm một sức mạnh thần kỳ để có thể vượt qua tất cả những đau đớn, buồn khổ xảy đến trong đời mình.

Sự quan tâm chân thành đến người khác sẽ tạo ra những phép mầu. Phép mầu ấy không chỉ dành cho người khác mà còn dành cho chính bạn. Hãy luôn nhớ rằng bạn có 2 cánh tay: Một để tự giúp mình và một để giúp người khác.

"Một người có thể thành công trong hầu hết mọi việc nếu anh ta có một lòng nhiệt tình vô hạn" - Charles Watts.

=> XEM TIẾP CHƯƠNG 5


Trở lại      In      Số lần xem: 8317
Tin tức liên quan
Video
Những nét khác nhau của các Giáo Hội: Công Giáo, Chính Thống Giáo, Tin Lành, Anh Giáo
Liên kết website
Thống kê
 Trực tuyến :  5
 Hôm nay:  322
 Hôm qua:  4082
 Tuần trước:  33277
 Tháng trước:  124618
 Tất cả:  3222724
LIKE FACEBOOK
Thông tin liên hệ
- Mọiýkiếnxingửivề:GiuseLucaTrươngĐìnhNghi
  TrưởngnhómKinhThánhEmmaus
   Quảnlýwebsite.
- Email: ditimhanhphuc1974@gmail.com
- Facebook: https://www.facebook.com/ditimchanly.org

Chia sẻ cho bạn bè :
top