Website:https://ditimchanly.org/videosbaigiangWWW.YOUTUBE.COM/DinhNghiTruong / CHÚA NHẬT MÙA VỌNG NĂM A / TẠI SAO TÔI KHÔNG ĐI TÌM CHÚA / NẾU ĐÃ GẶP , SAO TÔI KHÔNG SỐNG THEO LỜI NGÀI DẠY / THẾ GIỚI ĐANG HOANG MANG VÌ KHÔNG BIẾT NÊN TIN AI / SAO TÔI KHÔNG LÀ NHÂN CHỨNG CỦA TÌNH YÊU / (GIUSE LUCA) . **R

Chia sẻ Lời Chúa TUẦN 31 THƯỜNG NIÊN A 2017 (Giuse Luca)

Chia sẻ Lời Chúa hằng ngày

Thứ 2 -> Thứ 7 / Tuần XXXI Thường Niên A (06/11 -> 11/11/2017)

Thứ hai, 06/11/2017

Đề tài: CÁCH GIÚP ĐỠ NGƯỜI NGHÈO

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca (Lc 14,12-14)

12 Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa. Người nói với ông rằng : “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi.13 Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. 14 Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.”

SUY NIỆM:

1/ Palestine có 2 biển hồ, một hồ Galilê và một biển chết. Biển hồ lấy nước từ sông Yodan, sau đó chia sẻ cho mọi người nên nước ở hồ luôn ngọt ngào trong sạch. Biển chết cũng nhận nước từ sông Yodan nhưng không chia sẻ cho ai cả, nên nước biển chết ngày càng mặn chát và hôi thối.

2/ Một cái giếng dành cho nhiều người xài chung thì nước lúc nào cũng trong, cũng ngọt. Trái lại nếu cùng một thứ giếng như thế nhưng chỉ dành để xài cho riêng mình thì nước giếng ấy tù, nổi bọt và tanh thối.

3/ Con người thích giao lưu với nhau theo kiểu môn đăng hộ đối: “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, nhưng Chúa Giêsu muốn cho môn đệ của Ngài có một mối tương quan tốt đẹp với tha nhân, nhất là với những con người nghèo khổ theo tinh thần quảng đại, vị tha.

4/ Người môn đệ của Chúa nên sống vì lợi ích của tha nhân chứ đừng sống vì lợi ích của bản thân. Đó là tinh thần cho đi.

5/ Mẹ Thánh Têrêxa Calcutta luôn sống đúng tinh thần của Chúa Giêsu: Yêu mến người nghèo, bệnh tật, người hấp hối cách vô vị lợi. Mẹ có con mắt tinh anh khi nhận ra hình ảnh Thiên Chúa nơi những con người nghèo khó bệnh tật.

6/ Thánh Martinô da đen cũng có tâm hồn quảng đại, chuyên cứu giúp những người nghèo khó, bệnh tật, Ngài đã sống đúng tinh thần khó nghèo bằng cách quảng đại cho đi những hồng ân mà Thiên Chúa ban cho Ngài. Ngài không tích cóp nhưng luôn sống ban phát và yêu thương.

7/ Trong bài phúc âm, Chúa Giêsu lồng chuyện làm phúc bác ái vào câu chuyện ăn uống, giao thiệp. Hai sự kiện giao thiệp và bác ái hoàn toàn khác nhau, vậy ý Chúa là gì?

8/ Chúng ta thử tìm hiểu lý do tại sao Chúa lồng câu chuyện giao thiệp vào ăn uống. Ngày Sabat của Do Thái có ý nhắc nhở mọi người về những kỳ công của Thiên Chúa trong việc tạo dựng vũ trụ và cứu thoát dân Chúa khỏi ách nô lệ Ai cập, và tôn vinh Thiên Chúa là Đấng cứu độ.

9/ Ngày ấy là ngày vui của toàn dân tộc, không phải chỉ cho riêng gia đình mình mà còn là ngày phải có lòng hướng tới kẻ khác, nhất là phải biết thể hiện lòng quan tâm đó bằng cách giúp đỡ người nghèo hoặc là mời một gia đình nghèo đến dùng bữa với gia đình mình.

10/ Người Pharisêu không dùng ngày đó để làm điều bác ái nhưng lại dùng nó như là một dịp để khoe của, khoe thân, khoe địa vị. Họ chỉ mời những người giàu sang một phe với nhau để tâng bốc, ngợi khen nhau và để vào những dịp khác để được mời lại.

11/ Ý của họ ở đây là muốn tạo ra một môi trường khép kín, đẩy nhau tới chỗ cùng vinh dự, cùng hãnh tiến, cùng được phô trương hơn.

12/ Bữa ăn đó thịnh soạn, ngon dở, nhiều ít đều tùy thuộc vào chủ đích của gia chủ, thế nhưng về ý nghĩa căn bản của ngày lễ thì họ bỏ qua. Mục đích của ngày lễ là để thực thi bác ái thì họ chẳng thèm nhớ tới.

13/ Chúng ta sẽ hiểu vì sao Chúa lại đặt vấn đề bác ái ở đây và qua đó Chúa muốn dạy chúng ta một điều thật quan trọng: Là hãy ăn ở rộng rãi với những người nghèo khổ và giúp đỡ họ một cách vô vị lợi. Đừng mưu cầu danh vọng, lợi ích, hay mong sự biết ơn của họ làm gì, vì mục đích làm là vì lòng mến Chúa và sẽ được Chúa thưởng công bội hậu.

Cầu nguyện: Lạy Thánh Martin là tướng tiên phong của Đức bác ái Kitô giáo. Xin cầu cho chúng con.

 

Thứ ba, 07/11/2017

Đề tài: TÌM ĐỦ LÝ DO ĐỂ TỪ CHỐI

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Luca  (Luca 14,15-24)

15 Nghe vậy, một trong những kẻ đồng bàn nói với Đức Giê-su: "Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa! "16 Người đáp: "Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người.17 Đến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng: "Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn.18 Bấy giờ mọi người nhất loạt bắt đầu xin kiếu. Người thứ nhất nói: "Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu.19 Người khác nói: "Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu.20 Người khác nói: "Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được.

21 "Đầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Bấy giờ chủ nhà nổi cơn thịnh nộ bảo người đầy tớ rằng: "Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây.22 Đầy tớ nói: "Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ.23 Ông chủ bảo người đầy tớ: "Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta.24 Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi."

SUY NIỆM:

1/ Chúa có nhiều cách mời gọi, con người cũng có nhiều cách để chối từ. Không đi lễ vì trời mưa, vì công việc dở dang, không học giáo lý vì phải học thêm vi tính, tới giời đọc kinh ta lấy lý do vì buồn ngủ, vì đang học bài…. Nhưng ai rồi cũng đến lúc phải đối diện với Chúa, nếu Chúa cũng nói: ta bận quá nên cũng chưa ghi tên con vào sổ trường sinh ! Lúc đó ta nghĩ sao?

2/ Hôm nay Chúa đưa ra Dụ Ngôn những người khách được mời tới dự tiệc. Họ có quá nhiều việc phải làm, quá bận rộn nên không thể thu xếp công việc để có mặt cho dù bàn tiệc đã được dọn sẵn. Do đó, họ không thể hưởng được niềm an vui hạnh phúc do bữa tiệc mang lại.

3/ Dụ Ngôn bữa tiệc là hình ảnh nước trời. Ông chủ là Thiên Chúa luôn mở rộng cửa để mời gọi chúng ta vào dự bàn tiệc vĩnh cửu trên thiên quốc. Ý Chúa muốn nói ở đây là: Muốn vào dự bàn tiệc thiên quốc thì chúng ta phải biết sắp xếp thời gian, sắp xếp công việc của mình.

4/ Sắp xếp thời gian công việc sao cho hợp lý. Ta có thời giờ để lo cho công việc phần xác, nhưng cũng phải sắp xếp sao cho có đủ thời giờ để tham sự các nghi thức phụng vụ như là tham dự thánh lễ, học giáo lý, lẽ đạo, làm việc Tông đồ bác ái. Đây là điều kiện chúng ta có thể tham dự vào bàn tiệc nước Trời.

5/ Bài Tin Mừng hôm nay thánh Luca không cho biết là bữa tiệc gì, Ngài chỉ gọi trống là dụ ngôn bữa tiệc. Còn Tin Mừng thánh Mattheu thì nói rõ là dụ ngôn tiệc cưới của hoàng tử, nhưng ở phần nội dung thì giống nhau.

6/ Trước hết, chúng ta cần hiểu bữa tiệc hôm nay là bữa tiệc lớn, người ta thường mời những người bà con thân thiết, những người làm ăn sang trọng. Nhưng bữa tiệc hôm nay có cái gì đó không ổn, có điều gì đó bất thường, có thể Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta điều gì có ẩn ý. Chúng ta thử tìm hiểu xem .

7/ Nếu là một bữa tiệc lớn như tiệc cưới của hoàng tử thì tiệc càng lớn và thực khách lại càng đông, bàn ghế nhiều, thức ăn cũng thịnh soạn; nên chủ tiệc đã cho gởi giấy mời trước, rồi khi gần đến giờ nhập tiệc thì chủ lại sai đầy tớ đi nhắc một lần nữa kẻo họ lại quên mất chăng.

8/ Nhưng buồn thay, khách mời lại không đếm xỉa gì tới tấm thịnh tình của chủ tiệc. Người ta có rất nhiều lý do lảng xẹt để từ chối, ai cũng bảo là bận không đi được.

9/ Thái độ từ chối của họ xem ra thật khó hiểu. Làm sao họ có thể dửng dưng như vậy được? Những lý do họ đưa ra đều không tương xứng với tầm quan trọng của lời mời.

10/ Thái độ của chủ tiệc cũng lạ lùng không kém. Ông cho gia nhân đi mời tất cả mọi người mà họ gặp được tại các ngả đường, miễn sao đầy phòng tiệc là được.

11/ Qua Dụ Ngôn này, ý Chúa muốn dạy: Người Do Thái được Chúa chọn lựa và mời gọi vào vương quốc của Ngài, nếu họ cố tình từ chối, ông chủ sẽ cho thay thế bằng những người khác. Ơn cứu độ của Chúa sẽ được chuyển sang cho dân ngoại.

12/ Tất cả mọi người, không phân biệt dân tộc, giai cấp, đều được mời. Nói rõ hơn, Thiên Chúa dự định mời một số người tham dự bữa tiệc mừng, nhưng nếu những ai coi mọi thứ khác quý hơn lời mời của Ngài, thì họ sẽ không được hưởng những thứ đáng ra là thuộc phần của họ.

13/ Thiên Chúa sẽ cất đi đặc quyền của họ, mà ban cho người khác xứng đáng hơn, bất kể là thành phần nào ,để cho những người tới sau vào dự tiệc mừng .

14/ Điều này được ám chỉ: Ơn gọi của dân Do Thái sẽ được thay thế bằng ơn gọi của dân ngoại. Vì thế cho dù chúng ta có được lời mời gọi, nhưng không có nghĩa là chúng ta sẽ được hưởng ơn cứu độ mà không phải tham gia hoặc chuẩn bị cho đủ tiêu chuẩn.

15/ Điều này cần được nó rõ hơn là: Cho dù chúng ta đã vào trong Giáo hội của Chúa Kito thì cũng không có nghĩa là chúng ta sẽ được vào thẳng nước trời mà không phải làm gì hết.

16/ Khi hiểu rõ điều này, không ai trong chúng ta dám tự mãn, vỗ ngực xưng tên mình là dân Chúa chọn, mình là người có đạo, và coi thường anh em lương dân. Tốt nhất, chúng ta phải sống sao cho đúng "mác" của người Kito hữu là biết sám hối và sống mến Chúa yêu người, đó cũng là chiếc áo cưới mà chúng ta phải mặc để vào dự tiệc cưới.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, làm người cũng có xác, có hồn, các Thánh cũng có xác thịt như con, các Ngài làm Thánh được thì con cũng phải làm được. Xin Chúa giúp con thu xếp để có đủ thời giờ đáp lại tiếng Chúa mời gọi, để con xứng đáng được dự bàn tiệc nước Trời. Amen. **R

 

Thứ tư, 08/11/2017

Đề tài: CÁI GIÁ CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ KHI ĐI THEO CHÚA

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Luca (Lc 14, 25-33)

25 Có rất đông người cùng đi đường với Đức Giêsu. Người quay lại bảo họ:

26 "Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được. 27 Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được. 28 "Quả thế, ai trong anh em muốn xây một cây tháp, mà trước tiên lại không ngồi xuống tính toán phí tổn, xem mình có đủ để hoàn thành không? 29 Kẻo lỡ ra, đặt móng rồi mà không có khả năng làm xong, thì mọi người thấy vậy sẽ lên tiếng chê cười mà bảo: 30 "Anh ta đã khởi công xây, mà chẳng có sức làm cho xong việc. 31 Hoặc có vua nào đi giao chiến với một vua khác, mà trước tiên lại không ngồi xuống bàn tính xem mình có thể đem một vạn quân ra, đương đầu với đối phương dẫn hai vạn quân tiến đánh mình chăng? 32 Nếu không đủ sức, thì khi đối phương còn ở xa, ắt nhà vua đã phải sai sứ đi cầu hoà. 33 Cũng vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được.

SUY NIỆM:

1/ Làm Môn Đệ của Chúa là theo Chúa để phục vụ mọi người. Có quá nhiều cách làm Môn Đệ, có quá nhiều cách phục vụ. Phục vụ người cùi như Cha Đamiên, phục vụ người nghèo như Thánh Terexa Calcutta, như Thánh Martin da đen.

2/ Theo Chúa là tiến bước trên con đường Thập Giá, là lựa chọn một con đường hy sinh, phục vụ. Đây là một hành trình khó khăn vất vả, nếu như trong lòng ta không có chút tình mến Chúa.

3/ Vì thế, nếu chúng ta muốn đi trọn con đường này, chúng ta phải chọn thứ hành lý gọn nhẹ, phải vất bỏ mọi thứ cồng kềnh không cần thiết (có thể là vợ con, anh em, xóm giềng), hay cả mạng sống của mình như Cha Đamiên, như các Thánh tử đạo.

4/ Chúng ta cần hiểu cho đúng nghĩa chữ dứt bỏ. Dứt bỏ vợ con không phải là ly dị, là trốn tránh nhiệm vụ, không phải từ bỏ cha mẹ theo cách của người con bất hiếu. Nhưng hàm ý rằng: Chúng ta phải yêu Chúa trên hết mọi sự, sẵn sàng ra đi, sẵn sàng hy sinh phục vụ người khác theo đúng như lời dạy của Chúa Giêsu.

5/ Từ câu nói của Chúa Giêsu: “Ai đến với Tôi mà không dứt bỏ cha mẹ…Ai muốn theo tôi phải từ bỏ chính mình”. Nhiều người khi đọc những câu này thì cho rằng Chúa chỉ nói với những Môn Đệ ngày xưa hay với những Linh Mục, Tu Sĩ ngày nay.

6/ Không! Chúa không chỉ nói với người đi tu, mà Chúa có ý nói với tất cả mọi người. Những câu nói của Chúa trên đây, chúng ta cần phải hiểu theo 2 nghĩa  / nghĩa đen áp dụng cho Tu Sĩ, còn nghĩa bóng thì áp dụng cho mọi mọi người .

7/ Nghĩa đen là hiểu nghĩa theo sát từng câu, từng chữ. Thì đây chính là điều kiện Chúa đòi nơi những người muốn đi theo Chúa, và thật sự những người đi tu phải sống theo đúng những gì Chúa nói .

8/ Trong cuộc đời của những vị Thánh đi tu, chúng ta thấy có rất nhiều vị đã áp dụng lời Chúa theo nghĩa đen, có vị đã bán hết tài sản, đem bố thí cho người nghèo, có những vị đã từ bỏ hết những chức quyền, danh vọng để đi theo Chúa.

9/ Có những vị đã từ bỏ hết gia đình, có những vị tự cắt tóc rạch mặt để khỏi trở thành dịp tội cho người khác. Đó là những cử chỉ anh hùng, nhưng không phải là mẫu số chung cho mọi người.

10/ Nhiều người đi tu cũng hiểu lời Chúa theo nghĩa đen. Lời Chúa trên đây: bỏ cha mẹ, anh em, bỏ gia đình mình, để đón nhận cộng đoàn mình đang sống làm gia đình, coi những người cùng chí hướng là anh em, họ hoàn toàn sống theo tinh thần từ bỏ bằng 3 lời khấn.

11/ Tuy nhiên, khi  hiểu những câu lời Chúa trên đây là Chúa nói với tất cả mọi người, thì câu nói đó chúng ta chỉ nên hiểu theo nghĩa là: Phải dành mọi ưu tiên cho Chúa, làm mọi việc chỉ để phụng sự Chúa mà thôi. Ngược lại, tất cả những gì cản trở ưu tiên đó, thì đều phải loại bị bỏ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin  giúp con luôn biết sống quên mình, để chỉ phụng thờ Chúa và phục vụ tha nhân mà thôi . Amen. **R

 

Thứ năm, 09/11/2017

Đề tài: CUNG HIẾN ĐỀN THỜ LATÊRANÔ

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gioan (Ga 2,13-22)

13 Gần đến lễ Vượt Qua của người Do-thái, Đức Giê-su lên thành Giê-ru-sa-lem.14 Người thấy trong Đền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền.15 Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ.16 Người nói với những kẻ bán bồ câu: "Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán."17 Các môn đệ của Người nhớ lại lời đã chép trong Kinh Thánh: Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân.

18 Người Do-thái hỏi Đức Giê-su: "Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế? "19 Đức Giê-su đáp: "Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại."20 Người Do-thái nói: "Đền Thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại được sao? "21 Nhưng Đền Thờ Đức Giê-su muốn nói ở đây là chính thân thể Người.22 Vậy, khi Người từ cõi chết trỗi dậy, các môn đệ nhớ lại Người đã nói điều đó, Họ tin vào Kinh Thánh và lời Đức Giê-su đã nói.

SUY NIỆM:

1/ Lịch sử Giáo hội cho biết: Giáo hội sơ khai từ thời các Tông Đồ luôn bị bách hại liên tiếp trong 3 thế kỷ liền, ròng rã trong gần 300 năm. Các tín hữu đổ ra biết bao xương máu, sau đó mới có một chỗ đứng công khai trong đế quốc Roma.

2/ Bắt đầu từ triều đại vua Constantinop Cả vào khoảng năm 306. Vị vua này là Hoàng Đế Roma, ông ta tỏ ra rất có thiện cảm với đạo Công giáo. Với chiếu chỉ Milano, ông chủ trương cho tự do tín ngưỡng, ra lệnh trả lại tất cả các cơ sở và tài sản khác cho Giáo hội, triều đình sẽ bồi thường cho những người vì ngay tình mà mua các tài sản đó.

3/ Ở Roma, ông đã trích ngân quỹ triều đình để xây mới hoặc sửa chữa các cơ sở của Giáo hội, nhất là các thánh đường mà điển hình là thánh đường Laterano, đền thánh Phero trên đồi Vatican, và đền thánh Phaolo ở ngoại thành. Chính đền thờ Laterano mà hôm nay cung hiến do ông ra lệnh xây cất năm 324.

4/ Theo truyền thống của Giáo hội, các nhà thờ tu bổ lại hay mới xây cất, đều phải làm lễ cung hiến, nghĩa là làm lễ dâng đền thờ đó cho Thiên Chúa ngự để gặp gỡ loài người, cũng là nơi giáo dân cử hành phụng vụ tôn thờ Thiên Chúa.

5/ Một trong những lễ cung hiến danh tiếng, trọng thể, là lễ cung hiến đền thờ Thánh Yoan làm phép rửa. Đền thờ này chính là cung điện Laterano tại Roma, vua Constantinop dâng cung điện này và cho tu sửa thành đền thờ. Chính ông đã làm lễ cung hiến trọng thể vào năm 324, từ đó đền thờ Laterano là nhà thờ chính tòa của vị Giám Mục thành Roma, mà ai là giám mục thành Roma thì người ấy là Giáo hoàng.

6/ Tất cả Giáo hội đều coi Roma là Giáo hội mẹ, và mọi người đều hướng về đây như hướng về người Mẹ muôn thuở.

7/ Mỗi lần cung hiến đền thờ là mỗi lần nhắc nhở chúng ta về sự cao quý của đền thờ, mà chúng ta dành riêng để làm nơi thờ phượng, để làm nơi gặp gỡ: Chúa gặp chúng ta và chúng ta chạy đến để gặp Chúa, chúng ta đọc kinh, ca hát, xưng tội, chịu lễ. Nhưng nó chỉ tốt đẹp khi chúng ta làm tự đáy lòng chứ không phải bằng môi bằng miệng.

8/ Chúng ta phải cố gắng làm cho đời sống hằng ngày càng thêm tốt đẹp hơn mỗi khi chúng ta đến nhà thờ. Tấm gương cho chúng ta soi là ông Giakeu trong bài Tin Mừng: Chúa đến thăm nhà ông, Chúa ngự vào hồn ông, vì lòng tin tưởng sám hối chân thành và quyết tâm đổi mới, nên Chúa đã đến để cứu độ gia đình ông.

9/ Mỗi người chúng ta cần nhớ: Nhà thờ bằng gỗ đá, sắt thép tuy cao quý, nhưng Chúa vẫn muốn ngự trong một đền thờ sống động và cao quý hơn đó là chính tâm hồn mỗi người. Do đó chúng ta nên yêu Chúa không chỉ ở trong đền thờ mà phải là trong chính linh hồn chúng ta. Chúng ta phụng thờ Chúa không chỉ ở hy lễ trên bàn thờ, mà phải là trong thánh lễ bằng cả cuộc đời mình.

10/ Chúng ta đến nhà thờ tham dự thánh lễ với mục đích gặp gỡ Chúa và mong được tiếp xúc thân mật với Chúa. Chúng ta đừng để tâm hồn chúng ta bị những thứ khác chiếm dụng làm dơ bẩn đền thờ, cũng đừng để cho cuộc gặp gỡ giữa ta với Chúa bị giới hạn bởi những cám dỗ của thế gian, của những đam mê vật chất. Ước mong rằng các cuộc gặp gỡ ấy luôn kéo dài ra bằng cả cuộc đời của chúng ta, để chúng ta có thể làm vinh danh Chúa bằng cách hăng say và nhiệt thành phụng thờ Chúa hơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con luôn được gặp gỡ Chúa ở nhà thờ, để Chúa biến đổi linh hồn con trở nên đền thờ xứng đáng là nơi cho Thiên Chúa ngự trị luôn mãi. Amen.**R

 

Thứ sáu, 10/11/2017

Đề tài: NGƯỜI QUẢN GIA TINH KHÔN

THÁNH LÊ-Ô CẢ, GIÁO HOÀNG, TSHT

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Luca (Lc 16,1-8)

1 Đức Giê-su còn nói với các môn đệ rằng: "Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông. 2 Ông mới gọi anh ta đến mà bảo: "Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa! 3 Người quản gia liền nghĩ bụng: "Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. 4 Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ! 5 "Anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất: "Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy? 6 Người ấy đáp: "Một trăm thùng dầu ô-liu. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi. 7 Rồi anh ta hỏi người khác: "Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy? Người ấy đáp: "Một ngàn giạ lúa. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám trăm thôi.

8 "Và ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại.

SUY NIỆM:

1/ Thánh Phanxico Assi-si đã quyết tâm theo Chúa Giêsu nghèo khó nên Ngài đã từ bỏ tất cả những gì mà gia đình dành cho Ngài, để ra đi theo tiếng gọi của phúc khó nghèo mà Chúa Giêsu là vị Thầy chí thánh của ông mời gọi.

2/ Người quản lý trong bài Tin Mừng hôm nay đã dùng mưu mô xảo quyệt để đi tìm một tương lai hạnh phúc. Anh đã xử sự thật khôn ngoan, nhưng đây chỉ là sự khôn ngoan thế gian, theo kiểu khôn trên đầu trên cổ kẻ khác.

3/ Một người chấp nhận sống tinh thần khó nghèo, luôn lao động vất vả, chứ không làm giàu bằng những mưu mô gian trá. Đó là anh sống theo khôn ngoan của Thập Giá, của nước Trời, sự khôn ngoan của nước Trời luôn gắn liền với tất cả lao nhọc hy sinh, chứ không phải trên mồ hôi nước mắt của người khác.

4/ Trong cuộc mưu sinh của người Kito hữu, ta nên chọn lựa cách sống nào? Hoặc sống bằng tiểu xảo là cái khôn của thế gian, hay bằng cách sống chân thật là khôn ngoan của Thập Giá?

5/ Theo mô tả của bài Tin Mừng: một người quản gia được ông chủ trao cho quyền hành rộng rãi vì được ông chủ tín nhiệm. Giả như anh là một tôi tớ trung thành, chắc chắn anh sẽ được hưởng chung phần phúc với ông chủ. Thế nhưng anh có cách suy nghĩ lòng vòng, gian dối nên thay vì hưởng dùng từ từ, anh lại muốn hưởng dùng tất cả cùng một lúc, cho nên anh đã đi đến chỗ làm tiêu tan tài sản của ông chủ.

6/ Mặc dù bị anh phung phá tài sản, thay vì ông chủ phải đem bán anh như bán một tên nô lệ, hay cho anh vào tù như một tên phạm pháp mà luật ấn định; nhưng ông chỉ áp dụng một hình phạt nhẹ nhất là đuổi anh ra khỏi nhà.

7/ Đây cũng là một dịp tốt giúp anh hồi tâm suy nghĩ lại về lòng tốt của ông chủ, về những sai trái của mình. Anh không ngờ rằng: việc anh lem nhem sổ sách bấy lâu nay đã bị bại lộ.

8/ Từ khi anh được tin bị ông chủ sắp cho anh cho nghỉ việc, anh đã biết khôn khéo tính toán cho tương lai đời mình, anh tìm cách qua mặt ông chủ lần cuối và mong muốn bịt mắt mọi người một lần nữa.

9/ Anh đã cho gọi các con nợ cũ của ông chủ trước đây mà chính anh là người thay mặt chủ để ký khế ước cho họ vay mượn. Người nào anh cũng cho viết lại khế ước và giảm số nợ xuống còn phân nửa.

10/ Bọn họ trước đây là con nợ của ông chủ, bây giờ anh biến họ thành con nợ của anh bằng cách giảm bớt nợ đi như thế. Đó là anh đã mua chuộc bạn bè, mua chuộc tình cảm bằng những đồng tiền tham nhũng.

11/ Chúa Giêsu đã khen người quản gia bất lương này đã biết xử trí mưu lược, biết lo xa để khi mất việc, anh sẽ có những người thương giúp mình.

12/ Tại sao Chúa Giêsu lại khen cách làm bất lương này? Có phải làm như thế là Chúa đề cao , khuyến khích tội ác hay khen thưởng  sự bất lương của người quản gia này không ?

13/ Xin thưa không phải thế! Chủ yếu của Dụ Ngôn muốn dạy chúng ta rằng: Phải biết lo xa cho tương lai linh hồn mình. Người quản gia bất lương đã biết dùng tiền của ông chủ để kiếm thêm bạn bè cho lương lai đời mình.

14/ Chúa Giêsu không dạy chúng ta học thói tham nhũng, biển lận của người quản gia này, nhưng Chúa chỉ bảo chúng ta lo mà học cái tính phòng xa của anh ấy.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cho dẫu chúng con có thua thiệt mất mát vì phải sống chân thật, nhưng xin Chúa hãy giúp con chọn lựa lối sống đúng nhất là chọn lựa sự khôn ngoan Thập Giá. Amen. **R

 

Thứ bảy, 11/11/2017

Đề tài: HÃY CHỌN CHO MÌNH MỘT MINH CHỦ

THÁNH MARTINÔ – GIÁM MỤC

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Luca (Lc 16,9-15)

9 "Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu. 10 Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn. 11 Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng tiền của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em? 12 Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em của cải dành riêng cho anh em? 13 "Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được."

14 Người Pha-ri-sêu vốn ham hố tiền bạc, nên nghe các điều ấy, thì cười nhạo Đức Giê-su. 15 Người bảo họ: "Các ông là những kẻ làm ra bộ công chính trước mặt người đời, nhưng Thiên Chúa thấu biết lòng các ông, bởi vì điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa.

SUY NIỆM:

1/ Trong một dịp lễ lớn, tại một dòng kín nọ có mở một cổng dành cho giáo dân vào tham quan. Một vị khách kia vừa đi vừa nghĩ bụng rằng: Chắc những người vào tu ở đây toàn là những người ít học, nghèo khổ, vô gia cư mới bước vào tu ở đây thôi. Vừa lúc đó ông gặp một nữ tu đang đi ở hành lang, ông bèn hỏi: “Này chị, Giá như chị có một tòa nhà sang trọng như tòa nhà đối diện ở bên kia kìa, thì chị có vào tu ở đây không”. “Thưa ông , Đó là nhà của tôi đấy”, chị nữ tu khẽ đáp.

2/ Việc theo Chúa, việc làm Môn Đệ cho Chúa đòi ta phải có một sự lựa chọn, chọn giữa Chúa và tiền bạc, giữa hạnh phúc nước Trời và những vui thú xác thịt thế gian, giữa những tiện nghi vật chất và những thiếu thốn trong kiếp sống khó nghèo.

3/ Không phải Chúa không muốn chúng ta suy nghĩ về tiền bạc, bởi vì nếu sống mà thiếu tiền thì thật là khó cho cuộc sống làm người của chúng ta. Thế nhưng điều Chúa muốn dạy ta hôm nay là: Đừng coi tiền bạc như ông chủ, để rồi đời ta luôn lệ thuộc vào nó, sống hết mình vì nó và luôn xem nó như cứu cánh, như là cùng đích của cuộc đời.

4/ Tham lam là cội rễ mọi sự dữ, người tham lam chỉ nghĩ đến mình, bất chấp những thiệt hại có thể gây ra cho người khác. Tham lam có thể như là một sự xúc phạm đến người khác, rồi cũng là xúc phạm đến Thiên Chúa.

5/ Vì tính cách nghiêm trọng của thói tham lam nên qua bài Tin Mừng Chúa Giêsu đòi hỏi: Hãy chọn lựa giữa Thiên Chúa và tiền của, bởi vì không ai có thể làm tôi hai chủ.

6/ Tiền bạc tự nó không phải là điều xấu, nó chỉ xấu khi con người tôn thờ nó và coi nó như là cùng đích của cuộc sống. Thật ra tiền bạc không xấu, nó chỉ xấu do cách tìm kiếm và cách ta sử dụng nó, khi con người vì nó mà bóp chết lương tâm mình, chối bỏ mình, khước từ anh em, gạt bỏ Thiên Chúa / kẻ tham làm luôn là người ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mình. Thật ra cũng chính họ hủy hoại đời mình và chối bỏ cùng đích của cuộc sống.

7/ Tham lam đi đôi với lừa đảo, gian dối. Thế nhưng thà đốt lên một que diêm hơn là ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối. Chúng ta cần chống lại tính tham lam lừa đảo, ích kỷ ở ngay trong con người chúng ta.

8/ Chúa Giêsu dạy rằng: Nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng tiền của bất chính, thì ai dám tín nhiệm giao phó của cải chân thật cho anh em? Nếu chúng ta chưa loại bỏ tính tham lam, lừa đảo, gian dối trong những giao tế hằng ngày, liệu chúng ta có thể nào hô hào chống tham lam ở quy mô xã hội không.

9/ Tham lam ở mỗi con người có thể mang nhiều tên gọi: ích kỷ, khước từ giúp đỡ, không muốn liên đới, không chịu cảm thông. Xét cho cùng Chúa ban của cải để mọi người dùng chung, cho nên tham lam, lừa đảo là muốn lấy phần người khác làm của riêng cho mình.

10/ Vì thế bất cứ hành động ích kỷ nào, bất cứ sự khước từ chia sẻ nào, cũng đều là một hình thức tham lam. Của cải chỉ là phương tiện giúp chúng ta sống đúng nhân phẩm của mình, và giúp chúng ta tôn thờ một người chủ duy nhất là Thiên Chúa, là Chúa tể của vũ trụ muôn loài.

11/ Trong khi đi tìm những thứ cần cho cuộc sống, xin Chúa giúp chúng ta biết tìm kiếm và xây dựng bậc thang giá trị nước Trời. Xin Chúa cho chúng ta biết nhìn xa hơn, biết thoát ra khỏi nó để gặp được Chúa qua cách chúng ta sống tốt và cảm thông chia sẻ với anh em.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, chúng con đang sống trong một thế giới mà người đời lấy của cải vật chất để làm thước đo cho mọi giá trị. Xin cho con dám gạt bỏ nó sang một bên để con tiến thẳng đến cùng Chúa. Amen.**R

 

 


Trở lại      In      Số lần xem: 1332
Tin tức liên quan
Video
Những nét khác nhau của các Giáo Hội: Công Giáo, Chính Thống Giáo, Tin Lành, Anh Giáo
Liên kết website
Thống kê
 Trực tuyến :  3
 Hôm nay:  558
 Hôm qua:  2158
 Tuần trước:  21504
 Tháng trước:  85104
 Tất cả:  6181997
LIKE FACEBOOK
Thông tin liên hệ
- Mọiýkiếnxingửivề:GiuseLucaTrươngĐìnhNghi
- ĐDCộngĐoànKinhThánhEmmaus/Quảnlýwebsite.
- Email: ditimhanhphuc1974@gmail.com
- Fb:https://www.facebook.com/ditimchanly.org 
-Videos:www.youtube.com/tìmtênDinhNghiTruong
 clickvàologokinhthánh .

Chia sẻ cho bạn bè :
top