Website:https://ditimchanly.org/videosbaigiangWWW.YOUTUBE.COM/DinhNghiTruong / LẠY CHÚA ,CON HOÀN TOÀN BẤT XỨNG / DÙ BAO NHIÊU NĂM CỐ SỬA ,NHƯNG CHƯA ĐƯỢC / XIN CHÚA CHO CON ĐƯỢC ĂN MÀY ƠN CỨU ĐỘ / AMEN . (GIUSE LUCA)**R

Tìm hiểu Tin Mừng CN 23 Thường Niên A / GIUSE LUCA .

CN  23 THƯỜNG NIÊN   A  
 
ĐỀ TÀI: SỬA LỖI ANH EM 
 

TUNG HÔ TIN MỪNG:  2Cr 5,19

Halêluia. Halêluia. Trong Đức Ki-tô, Thiên Chúa đã cho thế gian được hòa giải với Người, và giao cho chúng tôi công bố lời hòa giải. Halêluia 

PHÚC ÂM:  Mt 18, 15-20

“Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em.”

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

15 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em. 16 Còn nếu nó không chịu nghe, thì hãy đem theo một hay hai người nữa, để mọi công việc được giải quyết, căn cứ vào lời khai hai hoặc ba nhân chứng. 17 Nếu nó không nghe họ, thì hãy đi thưa Hội Thánh. Nếu Hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe, thì hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế.

18 “Thầy bảo thật anh em: Dưới đất, anh em ràng buộc những điều gì, trên trời cũng sẽ ràng buộc như vậy; dưới đất, anh em tháo cởi những điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.”

19 “Thầy còn bảo thật anh em: Nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho. 20 Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ.”

Đó là lời Chúa.

Bài 1: NHẮC NHỞ NHAU

Chia sẻ cho nhau ý nghĩa bài Tin Mừng:

1/ Định nghĩa con người là gì? Con người là động vật xã hội, có lý trí, có tình cảm, sống có mục đích, biết chế tác và sử dụng dụng cụ, biết truyền đạt kinh nghiệm sống cho hậu thế.

2/ Con người có thể sống đơn độc không? Từ định nghĩa trên, chúng ta thấy không ai có thể sống đơn độc, lẻ loi một mình như một ốc đảo giữa biển khơi hay một pháo đài biệt lập, trái lại chúng ta phải sống với người khác.

3/ Hệ quả của việc sống chung: Nếu sống chung, chúng ta không thể nào tránh đi cho hết những va chạm, bực bội và buồn phiền bởi vì bá nhân, bá tánh, mỗi người đều có một tính tình riêng. Hơn nữa nhân vô thập toàn, ai cũng có sai lỗi, ai cũng có khuyết điểm của mình.

4/ Chúng ta cần làm gì khi bị va chạm? Đứng trước những sai lỗi của người khác, chúng ta hãy biết nhường nhịn và chịu đựng, quên đi và tha thứ. Hãy nhớ câu: ‘Một sự nhịn chín sự lành’, nhờ đó chúng ta sẽ tạo được một bầu không khí hòa thuận, cảm thông, hơn nữa chúng ta còn phải can đảm nói cho nhau sự thật. Chúng ta còn phải đợi dịp thuận tiện, dùng lời nói ôn tồn để nhắc bảo nhau hầu giúp nhau thăng tiến, thay đổi lối sống.

5/ Nếu bản thân ta sai lỗi, ta phải làm sao? Nếu bản thân chúng ta sai lỗi, khi có người khác nhắc bảo, chúng ta hãy can đảm nhận lỗi và xin lỗi. Bởi vì chính những sai lỗi này mà người khác đau khổ và buồn phiền. Nếu những lời nhắc bảo mà sai, chúng ta hãy sẵn sàng bỏ qua, còn nếu đúng thì chúng ta hãy cố gắng uốn nắn sửa đổi để nhờ đó chúng ta có cơ hội đổi mới cuộc đời. Bởi vì ai khen ta phải thì đó là bạn, ai chê ta phải thì đó là Thầy ta.

6/ Cách nhắc nhở những sai lỗi: Trước hết, điều chúng ta muốn nhắc bảo phải là những sai lỗi, không phải chỉ những sai lỗi đến với chúng ta hoặc gây thiệt hại cho chúng ta. Mà còn là những sai lỗi nói chung, những tội phạm bề ngoài gây nên gương mù gương xấu. Mục đích không phải là nhằm để phê bình chỉ trích mà là để cứu thoát người anh em, trình bày những sai lỗi và để uốn nắn họ. Bởi Chúa Yesus đã phán: Nếu nó nghe con thì con thì sẽ cứu được nó… và con sẽ được lợi thêm một người anh em.

7/ Tội lỗi là gì? Tội lỗi là sự ác to lớn nặng nề nhất, sự lầm lạc tai hại nhất vì thế khi ta nhắc nhở người anh em, cũng là một công việc bác ái cao thượng nhất. Hơn nữa nếu không nhắc bảo, nhiều khi còn có hại cho chúng ta. Bởi chính chúng ta phải liên đới trách nhiệm đối với linh hồn người khác mà một ngày kia chúng ta cũng phải trả lẽ trước mặt Chúa.

8/ Có mấy cách nhắc bảo? Chúa Yesus đưa ra 3 cách nhắc bảo, Chúa đã phân chia thành 3 giao đoạn. Trước hết là phải nhắc bảo riêng tư giữa họ với ta. Nếu giải pháp đó không xong thì ta cần dùng giải pháp thứ hai. Đó là hãy giải quyết vấn đề với hai ba nhân chứng, chứ không phải như là tố cáo hay đưa nhau ra tòa. Nếu giải pháp thứ hai cũng không xong, thì phải đem đến cho Giáo Hội. Giáo hội ở đây là Giáo hội địa phương, có nghĩa là chúng ta cần nhờ quyền bính phần đạo chứ không phải là quyền bính phần đời. Bởi vì đây không phải là trường hợp án phạt, nhưng mà để cảm hóa. Nếu đã đến lúc này mà họ vẫn không chịu nghe thì đành phải coi họ như người ngoại giáo, bị loại ra khỏi Giáo hội.

9/ Đâu là quyền bính của Giáo hội? Để xác nhận quyền bính của Giáo hội, Chúa Yesus còn nói thêm: Sự gì các con cầm buộc, trên trời cũng cầm buộc. Sự gì dưới đất chúng con tháo cởi, trên trời cũng tháo cởi.

10/ Vì sao gọi là nghĩa vụ đòi buộc? Nhắc bảo anh em là một nghĩa vụ bác ái đòi buộc chúng ta phải thi hành nhưng phải làm với tinh thần siêu nhiên, phù hợp với tâm lý bác ái .

11/ Điều đáng tiếc nào đã xảy ra với Giáo hội? Trong việc phân rẽ của gia đình Ki-tô giáo, nhiều vị lãnh đạo của Giáo hội đã có những lầm lẫn đáng tiếc, chưa thể cứu vãn được. Đã trải dài qua nhiều thế kỷ mà không hàn gắn được. Xét về lý, thì Giáo hội có đủ lý để thắng, nhưng về cách thức thi hành thì đã xảy ra quá nhiều điều đáng tiếc. Chính vì thế mà Đức Phao-lô 6 đã xin lỗi anh em Chính thống giáo cũng như Tin lành về những điều đáng tiếc ấy. Đây là những hành động trong quá khứ đáng cho chúng ta phải luôn suy nghĩ.

12/ Ranh giới của sự tế nhị và sự đổ vỡ: Việc nhắc bảo anh em, nếu không khéo léo tế nhị thì có thể đi đến đổ vỡ. Chính vì thế Chúa Yesus đã bảo chúng ta: Trước hết hãy nhắc bảo riêng tư để tìm thấy sự thông cảm, chân tình.

13/ Vâng lời tối mặt và vâng lời đối thoại: Ngày nay chúng ta vẫn thường nghe nói nhiều đến từ ngữ đối thoại. Tuy nhiên người ta đã lạm dụng hành động này. Bởi vậy trong bức thông điệp Ecclesian Suam: Giáo hội của Chúa, Đức Phao-lô 6 đã định nghĩa: Đối thoại là một nghệ thuật thông cảm siêu nhiên.

14/ Điều kiện để có thể đối thoại: Đó là phải minh bạch, không úp mở, không giấu giếm, không thủ đoạn. Tiếp đến là phải dịu hiền, xuất phát từ lòng yêu thương và lòng kính trọng lẫn nhau, tín nhiệm của người nói và thiện chí của người nghe. Đây là điều kiện để nhắc bảo nhau, để chúng ta có thể thực hiện một hành vi bác ái, cao trọng, đẹp lòng Chúa.

15/ Thái độ ứng xử trước những lỗi lầm của kẻ khác: Làm người thì ai cũng có lỗi lầm. hễ còn sống trên đời này thì còn phạm lỗi lầm. Cho nên thái độ ứng xử trước lỗi lầm của kẻ khác không đơn giản. Đối với cách ứng xử lỗi lầm của kẻ khác, ta thường có hai thái độ: Hoặc quá khắc nghiệt, hoặc quá thờ ơ lãnh đạm! Cả hai thái độ này đều thiếu tinh thần xây dựng.

16/ Thái độ khắc nghiệt và thái độ thờ ơ: Thái độ khắc nghiệt, loại trừ khiến cho ta can thiệp quá thô bạo và đời tư của người khác, sẽ gây ra bất mãn, đổ vỡ. Nếu quá thờ ơ lãnh đạm, mặc cho sự xấu tràn lan sẽ làm cho xã hội mau suy thoái.

17/ Giáo hội của con người là gì ? Giáo hội là một cộng đoàn gồm những con người yếu đuối thấp hèn, lỗi lầm xảy ra là không tránh khỏi. Vì thế, muốn cho cộng đoàn phát triển thì việc sửa lỗi là rất cần thiết, nhất là những lỗi lầm công khai, ảnh hưởng đến đời sống cộng đoàn.****

Bài 2: GIÚP ANH EM SỬA LỖI

Chia sẻ cho nhau ý nghĩa bài Tin Mừng:

18/ Sửa lỗi theo kiểu quan tâm: Chúa muốn chúng ta sửa lỗi thì phải quan tâm, bởi vì người sai lỗi không phải là ai đâu xa lạ, đó là anh em tôi, là người thân của tôi. Nếu sai lỗi giống như một cơn bệnh, thì sao tôi không mau mắn chạy chữa cho người thân, nhất là với chính bản thân mình. Nếu lỗi lầm như là lạc mất người thân thì tại sao tôi không chạy đi tìm ngay?

19/ Muốn sửa lỗi cần phải can đảm: Càng ngày người ta càng tránh, không muốn đụng chạm, mất lòng. Dại gì nói chuyện không có lợi để mua thù chuốc oán vào thân, cho nên muốn sửa lỗi thì cần phải can đảm. Can đảm khi dám đến với người lầm lỗi, can đảm nói lên sự thật về lỗi lầm của họ, can đảm chấp chận rủi ro. Do có thể gặp phải sự giận ghét, công kích hay bị phê bình ngược lại.

20/ Muốn sửa lỗi phải biết trân trọng: Trân trọng họ vì họ là anh em của tôi, là người đáng tôi quý trọng, trân trọng vì cho dù anh em tôi lầm lỗi, họ vẫn có khả năng sửa đổi. Sửa lỗi là tin vào thiện chí, tin vào mầm móng, vào tấm lòng tốt đẹp mà Chúa đã ban vào lương tâm con người. Thái độ lên mặt kể cả khi sửa lỗi kẻ khác, chỉ chuốc lấy thất bại.

21/ Muốn sửa lỗi cần phải tế nhị: Tâm hồn của người phạm lỗi rất mong manh, đầy tự ái, đầy mặc cảm. Nếu không biết nói khéo, sẽ gây đổ vỡ. Chỉ cần một lời nói vô tình sẽ gây thêm hố ngăn cách. Vì thế Chúa bảo phải biết tế nhị khi sửa lỗi, thoạt tiên chỉ nên gặp riêng, gặp riêng là tỏ thái độ tế nhị, tế nhị sẽ tạo ra một cảm giác an toàn, kính trọng yêu thương. Tạo ra bầu khí thuận lợi, tín nhiệm, dễ cởi mở tâm tình, dễ khai thông bế tắc ,là chiếc cầu nối đưa kẻ lầm lỗi trở về với cộng đoàn.

22/ Muốn sửa lỗi phải kiên trì: Sửa lỗi đâu phải là việc đơn giản, hễ cứ muốn làm là thành công ngay vì thế cần kiên trì, cần có nhiều phương án kiên trì để có thể tiếp tục dù đã thất bại, kiên trì tạo ra cương quyết để đi đến thành công. Sửa lỗi phải đi từng bước từng bước.

23/ Ba phương án của Chúa: Hãy dùng ba phương án của Chúa để chinh phục anh em.

a/ gặp riêng; b/ gặp có người làm chứng; c/ sau cùng mới đưa ra cộng đoàn.

24/ Sửa lỗi phải do tình yêu thúc đẩy: Sửa lỗi phải xuất phát từ tình yêu. Chính bầu khí tình yêu sẽ giúp cộng đoàn phát triển. Ai cũng muốn được sống trong một cộng đoàn yêu thương như thế. Vì khi ta phạm lỗi ta sẽ biết mình không bị loại trừ, nhưng sẽ được anh em quan tâm yêu thương giúp đỡ cách chân thành tế nhị và đầy lòng yêu thương!

25/ Cộng đoàn Hội Thánh gồm những ai? Cộng đoàn Hội Thánh gồm 3 thành phần :

a/Hội Thánh khải hoàn là các thánh trên trời; b/ Hội Thánh thanh luyện là các linh hồn Thánh nơi luyện ngục; c/ Hội Thánh chiến đấu là các Ki-tô hữu ở trần gian. Các Ki-tô hữu là anh chị em với nhau (Mt 23,8). Và cũng là anh chị em với Đức Ki-tô ,họ biết thi hành Thánh ý Cha trên trời (Mt 12,48-50), vì Hội Thánh cũng bao gồm cả những người ở trần gian nên vẫn có người lỗi phạm, đời sống của họ nghịch lại với đòi hỏi của niềm tin.

26/ cách đối xử với những anh em có lỗi phạm: Chúng ta không thể lạnh lùng khi thấy anh em mình sa ngã, bởi lẽ tất cả chúng ta cùng làm nên một thân thể, nên chúng ta cũng phải mang vết thương cho nhau. Trước hết chúng ta phải mạnh dạn góp ý, chỉ những người yêu thực sự mới dám góp ý thẳng thắn. Nhiều khi chúng ta chỉ dám nói sau lưng, nhiều khi chúng ta không đủ can đảm góp ý. Vì sợ họ giận mình, sợ mất quyền lợi, sợ bị góp ý ngược lại, góp ý xây dựng là một dấu chỉ của yêu thương chứ không phải là :“bới lông tìm vết”. Cần phải kín đáo và tôn trọng nhau.

27/ Cách sửa lỗi khách quan: Nếu người sai lỗi cứ bướng bỉnh, cố chấp thì ta nên đem theo vài người nữa, không phải để là làm áp lực, nhưng là để cho thấy sự khách quan của mình. Nếu họ không chịu nghe thì phải đưa ra cộng đoàn, nếu họ cũng không chịu nghe cộng đoàn thì ta phải chấp nhận thái độ tự cô lập của họ.

28/ Cách góp ý: Cần tế nhị, kiên nhẫn, yêu thương. Bởi vì Thiên Chúa không muốn ai phải hư mất. Tuy nhiên Ngài cũng không muốn có gương xấu xảy ra. Góp ý cũng là một bổn phận của yêu thương, nhưng bản thân của tôi cũng cần được góp ý. Một cộng đoàn trưởng thành thì phải có khả năng ngồi lại góp ý cho nhau.

29/ Tại sao chúng ta cần phải có tinh thần sám hối canh tân? Chúng ta đang sống trong tinh thần này, nếu chúng ta muốn góp phần canh tân Giáo hội, chúng ta mỗi người phải tự canh tân chính bản thân mình. Sống yêu thương là phải dám góp ý và cần khiêm tốn để nhận được sự góp ý. Chúng ta có thói quen chỉ thích sống trong bầu không khí chịu đựng lẫn nhau, luôn giữ kẽ, luôn muốn dĩ hòa vi quý/ làm như thế là chúng ta muốn duy trì một sự trì trệ kéo dài.

30/ Luật lệ sống chung: Trong cộng đoàn thường có những luật lệ sống chung, hơn nữa Giáo quyền cũng cho phép ban hành những luật sống đó, và cuối cùng tất cả đều được thực hiện nhân danh Đức Ki-tô. Chính vì thế mà có Chúa Ki-tô luôn hiện diện trong đó.

31/ Luật sống chung trong Giáo hội: Luôn nhắm đến một mục đích là làm sao cho đức ái được mọi người tôn trọng, nên Chúa đã chỉ dẫn cho chúng ta cách thức phải tuân giữ, trong trường hợp có tranh chấp, làm sao để tình bác ái yêu thương luôn ngự giữa mọi sinh hoạt cộng đoàn.

32/ Một điều ước mong: Mong sao cho đến một ngày nào mà các Ki-tô hữu trên thế giới có thể ngồi lại với nhau để dàn xếp những bất đồng và trở nên một Giáo hội, một đàn chiên, một Chúa chiên như ý Chúa Yesus muốn.****

CHÚ GIẢI

1/ Đoạn 18, câu 15: Câu này không đặt nặng việc người tín hữu bị người anh em xúc phạm đã được bồi hoàn hoặc là xin lỗi. Những điểm nhấn ở đây là chuyện phục hồi, vấn đề được nhấn mạnh ở đây là làm sao để người anh em lầm lỗi có thể từ bỏ con đường sai lạc để quay về với nước Trời. Chúa đòi hỏi chính chúng ta, người đang bị xúc phạm, phải đi bước trước để vãn hồi trật tự.

2/ Điều chính yếu ở câu này không phải là sự sám hối của người có lỗi. Dĩ nhiên sám hối là điều rất cần thiết nhưng điều trọng tâm ở đây là: Những việc mà người bị xúc phạm cần làm là phải làm sao để người anh em của mình mau mau quay về với Chúa, khi anh em đó hoán cải, thì Thánh Thần sẽ thanh tẩy người ấy và sáp nhập họ vào nhiệm thể của Đức Kitô (1Cor 12,13). Là người tín hữu chúng ta không bao giờ được quan niệm: Họ có thể sống đời Kitô hữu mà không cần hiệp thông với cộng đoàn.  (hiểu sai)

3/ Chúng ta biết rằng: Các chi thể đều thuộc về một thân thể nên các tín hữu cũng thuộc về Chúa và thuộc về nhau, mỗi chi thể có chức năng và cần thiết cho mọi chi thể khác, cũng chính là cho toàn thân. Nhiệm thể Đức kitô cũng vậy, Thánh Thần ban phát ân huệ cho mỗi người, là cũng để xây dựng cho toàn thân, toàn hội thánh .

4/ Khi một tín hữu xúc phạm một anh em khác, tức thì mối tương quan trong gia đình bị tổn thương. Vì thế chúng ta không được chậm trễ, hãy mau đến với người anh em phạm lỗi, hy vọng rằng họ sẽ lắng nghe ta, sau đó mối tương quan gia đình sẽ được tái lập.

5/ Đoạn 18, câu 16: Nếu bước đầu không thành công, người tín hữu đừng bỏ cuộc, hãy làm lại. Đức Giê-su đã chẳng bỏ cuộc (Mt 23,37 / Lc 13,8) cho dù lần đầu chưa đem lại sự thành công, thì nỗ lực đó cũng chưa phải là thất bại. Luật đã quy định: Một cuộc tranh cãi sẽ được giải quyết dựa vào lời chứng của hai hoặc ba nhân chứng (Đnl 17,6 /19,15 / Yn 8,17/ 2Cor 13,1/ 1Tm 5,19)

6/ Điều cần lưu ý rằng: Nếu người anh em kia không chịu lắng nghe, thì nguy cơ mất anh em càng gia tăng, cho nên việc cùng đi với hai hay ba người khác đến với người anh em có lỗi không chỉ đơn thuần là làm những gì luật buộc, cũng chẳng phải là làm áp lực để ép người kia ăn năn, dù rằng việc đó quan trọng, mà phải hiểu rằng đúng hơn là để nhờ lời khuyên lơn, nhờ có ba mặt một lời mà người phạm lỗi sẽ lắng nghe và mối tương quan gia đình sẽ không bị đánh mất.

7/ Điều này mang một hàm ý nữa: Trong cuộc gặp gỡ này, người tín hữu và những nhân chứng đi cùng với anh ta không được có thái độ kết án, mà chỉ là đem theo lòng thương yêu và chân thành, mong muốn mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp!

8/ Đoạn 18 câu 17: Hội Thánh ở đây có nghĩa là cộng đoàn địa phương. Nếu là một Hội Thánh thì luôn phải có một trật tự kỷ cương, vì lẽ đức tin và phẩm trật của Hội Thánh đều được đặt trên nền tảng là Lời Chúa. Nếu thiếu tinh thần kỷ luật sẽ làm tổn hại đến uy tín và sự kính trọng của Hội Thánh. Đương nhiên ở đây, cộng đoàn giáo hội địa phương là thẩm quyền cuối cùng.

9/ Như người ngoại giáo hay người thu thuế, là cách nói để diễn tả một người ở ngoài hội Thánh. Cũng là số người nằm bên ngoài ân sủng của Thiên Chúa, là những kẻ hư mất, những kẻ không được cứu và do vậy: Cộng đoàn địa phương không cần phải có trách nhiệm với họ.

10/ Hội Thánh địa phương vẫn phải cố gắng chinh phục bằng được anh em sai lỗi. Nhưng phải tránh tinh thần thỏa hiệp với người ấy bao lâu người ấy còn chưa chịu sửa lỗi, kẻ phạm tội ấy đã tự tách mình ra khỏi Hội Thánh.

11/ Họ tự loại mình ra khỏi cộng đoàn nếu họ không chịu nghe cộng đoàn địa phương. Nên nhớ người tín hữu liên đới với nhau như các bộ phận trong một thân thể, nên họ cần phải lắng nghe nhau. Nếu một người không chịu nghe ai, thì có nghĩa là Hội Thánh chẳng có giá trị gì với người ấy! Cho nên bất kể là người ấy có vỗ ngực xưng tên, thì Chúa Giêsu cũng chẳng bao giờ là Chúa của người ấy cả, cho nên người ấy cũng chẳng xem Chúa Yesu là đầu của Hội Thánh.

12/ Đoạn 18, câu 18: Ở đây thẩm quyền trước đây được trao cho Phêrô (Mt 16,19) giờ lại được trao cho toàn thể Hội Thánh. Đúng là Chúa Giêsu đang ngỏ lời với nhóm Mười Hai nhưng không phải trong tư cách môn đệ của Người. Nhưng đúng hơn là họ đang giữ vai trò nòng cốt của Hội Thánh (Câu 17/19/20)

13/ Một người được tha thứ hay không sẽ phụ thuộc vào việc người ấy có ăn năn hối cải hay không. Các tín hữu đã nhận được lời Chúa hứa: Nếu chúng ta thú nhận tội lỗi, Thiên Chúa sẽ tha tội cho chúng ta và sẽ thanh tẩy chúng ta khỏi mọi điều bất chính (1Ga 1,9)

14/ Khi cộng đoàn địa phương thấy một người anh em phạm lỗi chịu lắng nghe, Hội Thánh có thể tuyên bố tháo cởi và thực tế là trên trời cũng sẽ tháo cởi cho người anh em ấy được tự do.

15/ Nhưng nếu người anh em ấy không chịu lắng nghe, thì Hội Thánh có quyền tuyên bố và hành động dựa trên thực tế là trên trời anh em ấy bị trói buộc, và vì thế Hội Thánh cần phải đối xử với người ấy như một người ở bên ngoài nhiệm thể, như những người thu thuế, tội lỗi đã ở bên ngoài nhiệm thể vậy.

16/ Đoạn 18, câu 19: Kỷ cương của Hội Thánh phải được củng cố và lấy sức mạnh từ lời cầu nguyện chân thành. Sức mạnh của Hội Thánh hệ tại ở việc duy nhất là sự hiệp nhất và ở đâu có sự hiệp nhất thì Lời Chúa phán sẽ được nên trọn: Bất cứ điều gì anh em nhân danh Thầy mà xin, thì Thầy sẽ làm, để Chúa Cha được tôn vinh nơi người Con (Yn 14,13/ Yn 15,7.16).

17/ Đoạn 18, câu 20: Bất cứ ở đâu, người ta tụ họp nhân danh Chúa Giêsu thì Người sẽ hiện diện tại đó => điều này nói lên Thần tính của Người. Bởi vì chỉ có Thiên Chúa mới có thể hiện diện khắp nơi, điều này nói lên một cách chắc chắn rằng: lời cầu nguyện sẽ được đoái nghe mà không phụ thuộc vào số lượng người nhiều hay ít của một cộng đoàn, cũng không lệ thuộc vào lòng sốt mến của các tín hữu, nhưng lệ thuộc vào sự hiện diện của Chúa Giêsu.

18/ Các Rabbi Do Thái dạy rằng: Nếu hai người đồng lòng đọc kinh TORA, thì vinh quang Thiên Chúa sẽ hiện diện. Kinh TORA đã được Đức Giê-su thay thế bằng chính con người của Ngài, vì giờ đây Thiên Chúa hiện diện ở trần gian trong Con người của Đức Giê-su Kitô (Mt 23, 37-39).

19/ Việc có Chúa Giêsu hiện diện khi các tín hữu hợp nhau lại và nhân danh Người, còn cho thấy rằng: Họ nhất thiết phải tụ họp nhau lại bởi vì họ là anh chị em với nhau trong Đức Kitô.

20/ Trong ngày lễ ngũ tuần, các tín hữu cần có nhau, họ cần tụ họp nhau ở một nơi, sự kiện này tạo thành khuôn mẫu cho Hội Thánh. Sự kiện này còn có hàm ý rằng: Bất cứ ở đâu, bất cứ khi nào mà các tín hữu họp nhau nhân danh Đức kitô để tôn vinh, để thờ phượng và để phụng sự Người, thì tất cả họ sẽ là một nhiệm thể, một ngôi đền Thánh của Thiên Chúa, nơi đó sẽ có Chúa Thánh Thần cư ngụ và hoạt động (1Cor3,16).****

TÓM Ý

1/ Định nghĩa con người là một động vật sống xã hội, có lý trí, có tình cảm, sống có mục đích, biết chế tác dụng cụ và lưu truyền kinh nghiệm sống cho hậu thế.

2/ Con người sống có bộ tộc, thôn làng, xã hội. Biết dựa nhau mà sống, biết bổ túc cho nhau => Nên không thể sống lẻ loi đơn độc.

3/ Nếu phải sống chung thì không thể tránh được sự va chạm, bực bội, buồn phiền =>Bởi vì mỗi người có tánh khí, sở thích khác nhau, nhân vô thập toàn, ai cũng mắc sai lầm, có khiếm khuyết của mình.

4/ Khi sống với nhau mà phải va chạm thì nên chịu đựng, nhường nhịn và tha thứ => Nhờ đó sẽ có bầu khí hòa thuận, cảm thông// chân thành nhắc nhở nhau để giúp nhau thăng tiến trong cuộc sống.

5/ Nếu ta sai lỗi mà có người khác nhắc nhở, ta nên can đảm nhận lỗi, xin lỗi. Chính vì những lỗi này gây ra bao đau khổ cho kẻ khác, nếu họ nhắc sai, ta hãy quảng đại bỏ qua. Bởi vì “ai khen phải là bạn ta, mà ai chê phải là Thầy ta”.

6/ Người sai lỗi có thể gây thiệt hại cho ai đó, hoặc là gây ra gương mù gương xấu cho kẻ khác. Mục đích không phải để phê bình, chỉ trích, mà là để uốn nắn, giải thoát người anh em.

7/ Tội lỗi là một sự ác nặng nề, một lầm lạc tai hại. Nhắc nhở anh em là một việc làm bác ái cao thượng, nếu không nhắc bảo, nhiều khi nó có hại cho chính chúng ta, hơn nữa chúng ta còn phải trả lẽ trước mặt Chúa vì thiếu trách nhiệm.

8/ Có 3 cách nhắc bảo: Nhắc bảo riêng, nhắc bảo có 2-3 người làm chứng. Và nhờ cộng đoàn nhắc bảo để cảm hóa họ, nếu họ nhất quyết không nghe thì họ sẽ bị loại ra khỏi giáo hội.

9/ Giáo hội nhận quyền bính từ tay Chúa Yesus qua việc Chúa ban quyền cầm buộc và tháo cởi. Sửa lỗi lại là một nghĩa vụ đòi buộc, nhưng phải làm với tinh thần siêu nhiên, bác ái.

10/ Điều đáng tiếc đã xảy ra trong Giáo Hội trong việc phân rẽ Giáo hội, chỉ vì các lãnh đạo khi giải quyết vấn đề nội bộ đã quá cứng nhắc, gây ra bao điều đáng tiếc, mà lỗi ấy mãi đến hôm nay cũng chưa chuộc được. Nếu xét về lý, thì Giáo hội hoàn toàn đúng, nhưng nhìn lại cách thi thành thì quả là đáng tiếc! Chúng ta cần phải suy nghĩ và cầu nguyện nhiều.

11/ Việc nhắc nhở anh em, nếu không khéo léo sẽ gây ra đổ vỡ đáng tiếc.Vì thế Chúa Yesus nhắc nhở: Trước hết hãy nhắc riêng để tìm thấy sự thông cảm, chân tình.

12/ Vâng lời tối mặt và vâng lời đối thoại, nhiều người đã lạm dụng hành động này. Đức Phao-lô 6 đã nói: Đối thoại phải là một nghệ thuật siêu nhiên.

13/ Đối thoại phải minh bạch, không úp mở, không dấu diếm, không thủ đoạn, phải dịu hiền, phải vì yêu thương và kính trọng nhau, người nói phải đủ tín nhiệm, người nghe phải có thiện chí, phải vì lòng bác ái, phải có ý làm đẹp lòng Chúa.

14/ Làm người ai cũng có lỗi lầm nên thái độ ứng xử không dễ dàng chút nào. Có 2 tâm trạng cần tránh: Đừng quá khắc nghiệt cũng không được quá thờ ơ, cả 2 đều cùng thiếu tinh thần xây dựng.

15/ Khắc nghiệt là can thiệp quá thô bạo, là muốn loại trừ ,sẽ gây bất mãn, đổ vỡ. Nếu thờ ơ lãnh đạm quá thì sự xấu sẽ tràn lan, xã hội suy thoái.

16/ Giáo hội của con người là gồm những con người yếu đuối, thấp hèn, nên xảy ra lỗi lầm là không tránh khỏi, việc sửa lỗi là rất cần thiết để tránh những lỗi công khai, ảnh hưởng xấu đến đời sống cộng đoàn.

17/ Sửa lỗi phải quan tâm: Vì người sai lỗi đâu phải ai xa lạ, đó là anh em tôi ,là người thân quen. Nếu họ bị bệnh, tại sao tôi không chịu chạy chữa cho tận tình, mau mắn. Nếu tôi bị lạc mất người thân, đương nhiên tôi sẽ đi tìm ngay.

18/ Sửa lỗi phải can đảm: Sửa lỗi dễ bị mích lòng, dễ gây thù chuốc oán, không có lợi cho bản thân, can đảm đi đến với người mắc lỗi, can đảm nói lên sự thật, can đảm chấp nhận rủi ro, có thể bị phê bình ngược lại.

19/ Sửa lỗi phải trân trọng: Vì họ là anh em tôi, vì họ là người tôi đang quý mến, trân trọng vì dù họ mắc lỗi, vẫn có khả năng sửa lỗi, tin vào thiện chí, tin vào lương tâm tốt đẹp của con người. Không nên lên mặt kẻ cả, sẽ chuốc lấy thất bại.

20/ Sửa lỗi phải tế nhị: Lòng họ rất mong manh, đầy tự ái, mặc cảm, nói không khéo sẽ gây đổ vỡ, có thể gây thêm hố sâu ngăn cách. Cho nên cần phải tế nhị, kính trọng, yêu thương, tạo bầu khí tín nhiệm, cởi mở, khai thông bế tắc, làm cầu nối để họ mau trở về với cộng đoàn.

21/ Sửa lỗi phải kiên trì: Đâu phải sửa lỗi là một việc đơn giản nên cứ làm là thành công ngay đâu? Mà cần phải có phương án, phải kiên trì, cứ tiếp tục cho dù có thất bại, sửa lỗi phải đi  từng bước.

22/ Sửa lỗi phải do tình yêu thúc đẩy: Cộng đoàn phải có tình yêu thì mới phát triển, ai cũng muốn ở trong một cộng đoàn như thế, khi ta phạm lỗi ta biết mình sẽ không bị loại trừ, sẽ được anh em tận tình giúp đỡ, chân thành, tế nhị.

23/ Hội thánh có người đã thánh, có người đang thánh và có người sắp nên thánh, nên vẫn có người phạm lỗi. Đời sống của họ đôi khi nghịch lại với đức tin nên ta cần giúp họ đi đúng con đường của Chúa.

24/ Chúng ta đừng lạnh lùng khi thấy anh em sa ngã, bởi lẽ chúng ta tất cả là một thân thể, chúng ta phải mang vết thương và cùng chịu niềm đau cho nhau. Chúng ta phải mạnh dạn góp ý thẳng thắn, chỉ thực sự yêu mới dám thẳng thắn góp ý, nhiều khi chúng ta chỉ dám nói sau lưng vì sợ họ giận, vì sợ mất quyền lợi. Hãy làm cách  kín đáo và tôn trọng nhau.

25/ Sửa lỗi cần khách quan: Nếu họ có bướng bỉnh cố chấp thì ta cần đem theo vài người nữa để cho họ thấy sự khách quan của mình.

26/ Muốn góp ý cần tế nhị, kiên nhẫn, yêu thương. Chúa không muốn ai phải hư mất, nhưng Ngài cũng đâu muốn gương xấu xảy ra. Góp ý là một bổn phận, Cộng đoàn trưởng thành là cộng đoàn thường xuyên góp ý cho nhau.

27/ Chúng ta đang sống trong tinh thần sám hối, canh tân, chúng ta muốn Giáo hội đổi mới canh tân, chúng ta cần đổi mới chính bản thân mình! Sống yêu thương là phải biết góp ý và khiêm tốn nhận góp ý.

28/ Chúng ta luôn thích sống trong bầu không khí chịu đựng lẫn nhau, chỉ muốn dĩ hòa vi quý. Nếu làm như thế là sai , là chúng ta nuôi dưỡng một sự trì trệ kéo dài.

29/ Trong Cộng đoàn thường có một Luật lệ để mọi người có thể sống chung nhau, tất cả mọi người đều muốn thực hiện luật lệ nhân danh Đức Ki-tô, vì thế nên có Chúa Ki-tô hiện diện trong đó.

30/ Luật sống chung Giáo hội luôn nhắm đến một mục đích là làm sao để đức ái luôn được tôn trọng, nên Chúa chỉ dẫn cho chúng ta cách giải quyết trong trường hợp có tranh chấp, làm sao để đức ái luôn ngự trị ở giữa cộng đoàn.

31/ Một điều mà toàn thể Giáo hội rất mong ước, đó là làm sao để tất cả mọi người tin Thiên Chúa trên thế giới có thể ngồi chung lại với nhau để giàn xếp hết mọi bất công và trở nên một Giáo hội, một đàn chiên, một Chúa chiên ,như ý Thiên Chúa hằng mong muốn.**

Giuse Luca Trương Đình Nghi / Kinh Thánh Emmaus

 


Trở lại      In      Số lần xem: 1225
Tin tức liên quan
Video
Những nét khác nhau của các Giáo Hội: Công Giáo, Chính Thống Giáo, Tin Lành, Anh Giáo
Liên kết website
Thống kê
 Trực tuyến :  3
 Hôm nay:  83
 Hôm qua:  2207
 Tuần trước:  19419
 Tháng trước:  92538
 Tất cả:  7060812
LIKE FACEBOOK
Thông tin liên hệ
- Mọiýkiếnxingửivề:GiuseLucaTrươngĐìnhNghi
- Giáodânbấtxứng /Quảnlýwebsite.
- Email: ditimhanhphuc1974@gmail.com
- Fb:https://www.facebook.com/ditimchanly.org 
-Videos:www.youtube.com/tìmtênDinhNghiTruong
 clickvàologokinhthánh .

Chia sẻ cho bạn bè :
top