Website:https://ditimchanly.org / giáodânsốngđạo/videos / CHÚA NHẬT  XXIV TN B / Người lại hỏi các ông: " Còn anh em , anh em bảo Thầy là ai "? Ông Phê-rô trả lời : " Thầy là Đấng Ky-tô ".(Mc8,29) / Lạy Chúa Giê-su , xin cho con dám tuyên xưng danh Chúa , mà còn dám sống đúng niềm tin của mình / để cho mọi người hiểu rằng : con là môn đệ đích thực của Chúa. Amen / **R

Kính lòng thương xót Chúa (Bài 8)

 KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA

BÀI SỐ :   08

Đề tài:   DỤ NGÔN NGƯỜI CHA NHÂN HẬU

Lời Chúa:   Lc 15,11-32

 

Phần mở đầu: Khi còn bé ,tôi thấy mình cần phải núp bóng cha mình, khi trở thành thiếu niên tôi muốn bằng cha mình, khi trở thành thanh niên tôi muốn hơn cha mình, khi đã trưởng thành, đã lập gia đình ,tôi mới thấy mình thua cha mình. Tại sao? Vì đời không như là mơ, tôi khôn lớn bằng biết bao mồ hôi nước mắt của cha tôi, để cho tôi được như hôm nay cha tôi đã vượt qua biết bao nỗi khó khăn, nhọc nhằn, phấn đấu, hy sinh/ nhưng tôi chưa cảm nhận được chỉ vì tôi chỉ biết sử dụng chứ chưa thể làm ra, cho tới khi tôi có được kinh nghiệm về cuộc sống thì cha tôi đã quá già yếu, cũng có khi là cha tôi không còn nữa. Bởi thế người đời thường nói: nước mắt chảy xuống. Đúng rồi, nước mắt không bao giờ chảy ngược/ người làm ơn thì nhớ mãi ,mà người thọ ơn thì mau quên !!!

 

Tôn vinh Phúc Âm:  Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Luca (Lc 15, 11-32)

11 Rồi Đức Giê-su nói tiếp : "Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng : 'Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.' Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. 14 "Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ : 'Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói ! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người : 'Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.' 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.

"Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng : 'Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa ...' 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : 'Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng ! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.' Và họ bắt đầu ăn mừng.

25 "Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27 Người ấy trả lời : 'Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.' 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha : 'Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng !'   Đó là Lời Chúa .

 

Suy Niệm:

Câu chuyện của nhân vật Cha và con trong dụ ngôn mà Thánh sử Luca trình bày trong bài Tin mừng hôm nay, diễn tả trung thực hình ảnh mong đợi của người Cha trong bất kỳ thời đại nào hay nền văn hóa nào. Dù người con có ngoan ngoãn ở trong gia đình hay rũ bỏ tình cha con rồi ra đi, thì tình cha vẫn phủ lấp trên mọi lỗi lầm của con. Dụ ngôn cũng mạc khải tấm lòng yêu thương của Thiên Chúa mà Chúa Giêsu cho chúng ta thấy bằng hành động. Thiên Chúa là người Cha biết thương xót, đi đến với mọi đứa con ,để đem họ về đoàn tụ và để nối kết họ lại với nhau.

Khởi đầu dụ ngôn là những lời chỉ trích của những người thuộc phái Pharisêu và các kinh sư khi Đức Giêsu đón tiếp và ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi, vốn là những người bị loại trừ khỏi xã hội thời đó . Vì vậy, không ai được giao tiếp với họ. Vậy mà Đức Giêsu chẳng những đón tiếp mà con ăn uống với họ nữa. Ngài chia sẻ với họ trong bữa ăn đầy tình huynh đệ, giúp họ thoát ra khỏi cái mặc cảm tội lỗi của họ. Điều này khiến các kinh sư và người Phariseu rất không hài lòng.

Để lý giải cho hành động của mình, Đức Giêsu kể dụ ngôn "Người Cha nhân hậu" (Lc 15, 11- 32) để mời gọi những người Phariseu và các kinh sư nói riêng và mỗi người chúng ta nói chung : biết mở rộng tâm hồn đón tiếp những người tội lỗi , giúp họ hòa nhập với xã hội sau khi họ ăn năn sám hối và nhất là biết chia sẻ niềm vui với Thiên Chúa khi trước sự hoán cải của những người lâu nay xa rời Thiên Chúa ,để đi vào tương quan thân tình với Người.

Dụ ngôn kể lại : Sau khi người con thứ đòi chia gia tài, người cha đã làm theo ý con của mình. Có lẽ khi hành động như vậy, người cha cũng đã rất đau lòng vì ông thấu hiểu tính tình, tâm tư của từng đứa con mình nhưng ông luôn tôn trọng tự do của chúng nên ông làm theo ý muốn của chúng. Người cha chia gia tài cho con và để con tự định đoạt về khối tài sản đó. Từ khi người con thứ ra đi với phần sản nghiệp của mình, lòng người cha lại đau đáu mong chờ. Ông chờ người con thứ quay trở về với ông, dù nó có ra sao đi chăng nữa ,ông vẫn mong ngày nó trở về. Niềm vui mừng đến với ông khi ông nhìn thấy bóng con từ đàng xa. Ông vội chạy ra đón con, cuống quýt với áo áo, giày giày; với việc giết bê béo ăn mừng... Ông chẳng màng đến hình dạng xơ xác của người con, đến bài "diễn văn" soạn sẵn của con. Ông thể hiện tình thương của một người cha thật ấm áp: "Anh còn ở đàng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để". Trong nhà có thứ gì đẹp, thứ gì quý giá ông mang hết ra cho con: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng". Trong lòng ông, niềm vui trào dâng , òa vỡ biểu lộ một tình thương vô bờ bến, ông chưa bao giờ ghét bỏ dù đứa con trở về với hai bàn tay trắng. Ông chỉ biết một điều rằng: "Con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy". Đã có đôi lần, hành xử của chúng ta cũng giống như người con thứ, ta được bao bọc bởi tình thương của Thiên Chúa, được sống trong tình thương của Chúa nhưng ta luôn muốn thoát ra khỏi sự bảo bọc đó, ra đi đến những nơi ta muốn, được thỏa thích làm theo ý của mình. Khi gặp khó khăn thử thách, ta đến với Chúa với bao toan tính vụ lợi. Lời cầu nguyện của ta chỉ đầy những lời cầu xin cho mình mà quên mất lời sám hối ăn năn. Thiên Chúa vẫn hằng mong ta quay trở về với Người, dù ta có bội nghĩa vong ân, có phung phí biết bao ân sủng của Người...

Được sống trong nhà cha, ở bên cha sớm tối nhưng người con cả lại chẳng thấy niềm vui. Cuộc sống của anh thật tẻ nhạt. Nếu không có bữa tiệc linh đình đón em trở về, có lẽ chẳng ai thấy được tâm tư trĩu nặng của anh: "Đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho con lấy một con dê con để con ăn mừng với bạn bè". Hơn nữa, lòng ghen tỵ của anh xóa đi mối tương quan huynh đệ, anh nói về người em của mình với giọng đầy khinh bỉ, miệt thị: "Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay nó trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng". Phản ứng của người con cả không làm cho người cha tức giận, trái lại ông dịu dàng giải thích với người con cả những ân sủng mà anh ta không nhận ra khi ở trong nhà cha mình và niềm vui của mình khi người em của anh quay trở về: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng và hoan hỷ, vì em con đây đã chết, nay lại sống, đã mất, nay lại tìm thấy". Chúng ta cũng có lúc như người con cả, được làm con Thiên Chúa, được ở trong nhà Chúa, sống với Chúa, luôn giữ các giới răn cách tuyệt đối... nhưng ta lại không cảm nhận được niềm vui sống trong nhà Chúa, không nhận ra được ân sủng của Chúa trên cuộc đời mình. Ta ghen tỵ với những ân sủng và niềm vui của người khác; ta tính toán thiệt hơn, so đo với người khác. Ta quên rằng: tình thương và lòng nhân ái của Chúa luôn phủ đầy trên cuộc đời ta. Ta chỉ thật sự là con của Cha, khi ta yêu thương chính anh em của mình.

Dụ ngôn giới thiệu hình ảnh người Cha như một biểu tượng về Thiên Chúa. Thái độ bao dung của người cha trong dụ ngôn cho ta thấy được tình thương của Thiên Chúa không chỉ với người tội lỗi hoán cải mà còn với cả những người không nhận ra tình thương của Chúa, ghen tỵ và thiếu sự cảm thông đối với người khác. Chúa cũng mời gọi mỗi người chúng ta chia sẻ niềm vui với người tội lỗi khi họ sám hối và trở về với Chúa như chính Chúa đã vui mừng khi đón tiếp và chia sẻ với họ.

 

Cầu nguyện: Lạy Thiên Chúa là Cha của con, chính vì con là kẻ vô ơn, thiếu suy nghĩ nên con không biết những thứ con đang sử dụng do đâu mà có. Vì mọi sự luôn có sẵn nên con chẳng biết cảm ơn ai và cảm ơn thế nào. Xin Chúa giúp con luôn sống tâm tình của một người con đầy trách nhiệm, có như thế con mới nhận ra con phải sống như thế nào mới là đứa con hiếu thảo của Cha . Amen.

 

Lời bàn: Người cha trong Dụ ngôn nói một câu mà tất cả những người làm con ai nghe qua cũng mát lòng: Mọi sự của cha là của con. Một đời cha, từ khi là một thanh niên mới lập gia đình, bầu nhiệt huyết đang tràn đầy, ông đã không quản ngại nắng mưa, gian khổ / cố làm sao cho có chút sự nghiệp để đời, mong sau này các con khôn lớn có tiền ăn học, trang trải và lo lương lai cho các con. Nhưng buồn thay có những đứa con không thấy nỗi khổ nhọc của cha mình, tháng ngày cứ rong ruổi ăn chơi / rồi khi thấy những đòi hỏi mình quá lớn thì liền xin cha chia gia tài cho mình. Người cha thấm thía đến rơi nước mắt, mình chưa chết mà con nó đã muốn một điều oái ăm : “chia gia tài”. Người cha tuy buồn khổ nhưng vẫn sẵn lòng vì những đứa con, không biết trong tình thương nơi lòng ông hôm nay có trộn lẫn chút gì đó chua xót không ? Nhưng ông vẫn làm. Từ tâm tình của phàm nhân, hôm nay con lại nghĩ đến tâm tình của người Cha Thiên Chúa, Ngài cũng đang đau xót vì những đứa con bội nghĩa vong ân như thế, nhưng trong lòng ông, ông vẫn mong sao cho các con ông mau chóng quay về.    **R

Giuse Luca 


Trở lại      In      Số lần xem: 204
Tin tức liên quan
Video
Những nét khác nhau của các Giáo Hội: Công Giáo, Chính Thống Giáo, Tin Lành, Anh Giáo
Liên kết website
Thống kê
 Trực tuyến :  6
 Hôm nay:  467
 Hôm qua:  3281
 Tuần trước:  56194
 Tháng trước:  140432
 Tất cả:  4677355
LIKE FACEBOOK
Thông tin liên hệ
- Mọiýkiếnxingửivề:GiuseLucaTrươngĐìnhNghi
  TrưởngnhómKinhThánhEmmaus / Quảnlýwebsite.
- Email: ditimhanhphuc1974@gmail.com
- Facebook:  https://www.facebook.com/ditimchanly.org 
- Youtube : Giáo Dân Sống Đạo / videos 

Chia sẻ cho bạn bè :
top