Website:https://ditimchanly.org/videosbaigiangWWW.YOUTUBE.COM/DinhNghiTruong / CHÚA NHẬT MÙA VỌNG NĂM A / TẠI SAO TÔI KHÔNG ĐI TÌM CHÚA / NẾU ĐÃ GẶP , SAO TÔI KHÔNG SỐNG THEO LỜI NGÀI DẠY / THẾ GIỚI ĐANG HOANG MANG VÌ KHÔNG BIẾT NÊN TIN AI / SAO TÔI KHÔNG LÀ NHÂN CHỨNG CỦA TÌNH YÊU / (GIUSE LUCA) . **R

5 PHÚT SUY LUẬN / BÀI SỐ : 003 / GIUSE LUCA

5 PHÚT SUY LUẬN 

LÝ DO DÂN DO THÁI BỊ PHẠT 

 40 NĂM ĐI TRONG HOANG ĐỊA 

 

TẠI SAO HỌ PHẢI ĐI MẤT 40 NĂM 

TRONG KHI QUẢNG ĐƯỜNG CHỈ PHẢI MẤT MỘT THÁNG ?

 

BÀI ĐỌC I: Ds 13, 1-3a. 26 -- 14, 1. 26-29. 34-35

"Đất ngon lành họ đã không thèm" (Tv 77, 24)

Trích sách Dân S.

 Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Môsê (ở trong hoang địa Pharan) rằng: "Ngươi hãy sai đàn ông, mỗi chi tộc một người (thuộc hàng vương công trong chúng), đi xem đất Canaan mà Ta sẽ ban cho con cái Israel".

 Sau bốn mươi ngày, những người dò thám đất đi khắp miền, đoạn trở về. †Họ đi gặp Môsê, Aaron và toàn thể cộng đồng con cái Israel ở sa mạc Pharan, tại Cađê. Và họ đã báo cáo với các ông và toàn thể cộng đồng, và cho người ta thấy thổ sản đất ấy. Họ đã tường thuật và nói: "Chúng tôi đã vào đất, nơi các ông sai chúng tôi đến, và thật là đất chảy tràn sữa và mật, và đây là thổ sản đất ấy. Hiềm một nỗi là dân cư trong xứ hùng cường! Thành trì kiên cố (và) lớn lắm, và chúng tôi đã thấy ở đó cả những con cháu Anaq. Có Amalec ở vùng Namsa; có dân Hit-tit, Giơbusi và Amori ở trên núi; còn dân Canaan thì ở gần biển và bờ sông Giođan".

Bấy giờ Caleb truyền cho dân nín bặt trước Môsê. Ông nói: "Ta cứ lên chiếm đất ấy, vì ta sẽ thắng nổi nó!" Những người cùng lên với ông đáp lại: "Ta không thể lên đánh dân ấy, vì nó mạnh hơn ta". Và họ buông lời chê bai giữa con cái Israel về đất họ đã dò thám, họ nói: "Đất chúng tôi đã băng qua để dò thám là đất làm tiêu diệt cả những người ở trên ấy; dân chúng tôi đã thấy trong xứ toàn là những người vóc dạng. Chúng tôi đã thấy ở đó những người khổng lồ (con cháu của Anaq thuộc hạng người khổng lồ). Quay nhìn lại mình, thật chúng tôi chỉ như những con châu chấu, và trước mắt họ, chúng tôi chỉ như thế đó".

 Và toàn thể cộng đồng kêu la; họ lên tiếng, và đêm ấy toàn dân la lối khóc lóc. (Họ trách móc Môsê và Aaron, và nói rằng: "(...) Phải chi chúng tôi chết quách ở trong sa mạc này!").

 Chúa phán cùng Môsê và Aaron rằng: "Dân bạc ác này kêu trách Ta cho đến bao giờ? Ta đã nghe tiếng kêu trách của con cái Israel. Ngươi hãy nói với chúng rằng: Chúa phán: Ta hằng sống, như các ngươi đã nói, Ta đã nghe, nên Ta sẽ làm cho các ngươi như vậy. Xác chết của các ngươi sẽ nằm trên rừng vắng này. Tất cả các ngươi, tính từ hai mươi tuổi trở lên, đều đã kêu trách Ta. Các ngươi đã xem thấy đất, trong bốn mươi ngày, (thì) một năm kể thay cho một ngày; các ngươi mang lấy cái khổ của sự gian ác các ngươi, và sẽ biết sự thù ghét của Ta: vì Ta đã phán thế nào, thì Ta sẽ làm cho dân bạc ác này dấy lên chống lại Ta như vậy: nó sẽ hao mòn và chết trên rừng vắng này".

Đó là lời Chúa.

 

Từ Ai Cập về đến Đất Hứa , bao xa ?

Khắp nơi ai ai cũng biết đến Cuộc Xuất Hành khỏi xứ Ai Cập. Nhưng sau khi vượt qua Biển Đỏ, Môi-se và dân sự Đức Chúa Trời gặp phải điều gì ? Họ đi về đâu, và làm sao họ đến được Sông Giô-đanh để vào Đất Hứa ?

Mục tiêu của họ là xứ Ca-na-an, nhưng Môi-se lại không đi theo con đường ngắn nhất—chừng 400 kilômét dọc theo cồn cát duyên hải—vốn sẽ dẫn họ đến thẳng vào Phi-li-tin, địa phận của quân địch. Ông cũng không băng qua vùng trung tâm rộng lớn của Bán Đảo Si-na-i, nơi mà sức nóng gay gắt nung đốt vùng cao nguyên đá sỏi và đá vôi. Không, Môi-se dẫn dân sự đi về hướng nam, dọc theo đồng bằng duyên hải nhỏ hẹp. Họ đóng trại lần đầu tiên ở Ma-ra nơi mà Đức Giê-hô-va biến nước đắng thành nước ngọt.*Sau khi đi khỏi Ê-lim, dân sự lằm bằm về thức ăn; Đức Chúa Trời cho họ được ăn chim cút và rồi ma-na. Ở Rê-phi-đim, lại có chuyện về nước uống, việc tấn công dân A-ma-léc thất bại, và cha vợ Môi-se khuyên ông tìm sự giúp đỡ của những người có khả năng.—Xuất, chương 15-18.

Rồi Môi-se dẫn dân Y-sơ-ra-ên tiến về các rặng núi ở xa về hướng nam, đóng trại ở Núi Si-na-i. Tại đó dân sự Đức Chúa Trời nhận lãnh Luật Pháp, xây dựng đền tạm và dâng của-lễ. Năm sau, họ đi về hướng bắc xuyên qua một “đồng vắng minh-mông và gớm-ghê”, cuộc hành trình đi đến vùng Ca-đe (Ca-đe-Ba-nê-a) dường như mất đến 11 ngày. (Phục 1:1, 2,19; 8:15) Vì đâm ra sợ sệt khi nghe báo cáo tiêu cực của mười người do thám, dân sự đã phải đi lang thang trong 38 năm. (Dân 13:1–14:34) Trong số những nơi dừng chân của họ có Áp-rô-na và Ê-xi-ôn-Ghê-be, và rồi họ trở lại Ca-đe.—Dân 33:33-36.

Cho nên khi dân Y-sơ-ra-ên tiến gần đến Đất Hứa, họ không đi thẳng lên hướng bắc. Lộ trình của họ đưa họ đi vòng qua khu trung tâm của Ê-đôm và đi lên “đường cái của vua”. (Dân 21:22; Phục 2:1-8) Chẳng dễ cho cả một dân—gồm trẻ con, súc vật, và lều trại—di chuyển trên con đường mòn này. Họ phải vượt qua những con đường đèo nguy hiểm uốn lượn theo sườn núi—khe Xê-rết và khe Ạt-nôn (sâu gần 520 mét).—Phục 2:13, 14, 24.

Cuối cùng, dân Y-sơ-ra-ên đi đến ngọn Núi Nê-bô. Mi-ri-am đã qua đời tại Ca-đe, và A-rôn mất ở trên Núi Hô-rơ. Môi-se qua đời sau khi nhìn thấy từ xa miền đất mà ông ước ao được vào. (Phục 32:48-52; 34:1-5) Giô-suê nhận trách nhiệm dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên vào Đất Hứa, kết thúc một cuộc hành trình đã bắt đầu trước đó 40 năm.—Giô-suê 1:1-4.  / 

GIUSE LUCA / 2019

 

 

 

 


Trở lại      In      Số lần xem: 129
Tin tức liên quan
Video
Những nét khác nhau của các Giáo Hội: Công Giáo, Chính Thống Giáo, Tin Lành, Anh Giáo
Liên kết website
Thống kê
 Trực tuyến :  18
 Hôm nay:  2321
 Hôm qua:  6285
 Tuần trước:  21504
 Tháng trước:  85104
 Tất cả:  6196201
LIKE FACEBOOK
Thông tin liên hệ
- Mọiýkiếnxingửivề:GiuseLucaTrươngĐìnhNghi
- ĐDCộngĐoànKinhThánhEmmaus/Quảnlýwebsite.
- Email: ditimhanhphuc1974@gmail.com
- Fb:https://www.facebook.com/ditimchanly.org 
-Videos:www.youtube.com/tìmtênDinhNghiTruong
 clickvàologokinhthánh .

Chia sẻ cho bạn bè :
top