Website:https://ditimchanly.org/videosbaigiangWWW.YOUTUBE.COM/DinhNghiTruong / LẠY CHÚA GIESUS ,CHÚA ĐỂ XẢY RA TAI NẠN COVID ,KHÔNG PHẢI VÌ GHÉT / NHƯNG LÀ MỘT CÁCH ĐỂ QUỞ PHẠT CHÚNG CON / XIN BAN CHO CHÚNG CON ƠN BIẾT SÁM HỐI ,CHỪA BỎ MỌI LỖI LẦM , THAY ĐỔI LỐI SỐNG XA HOA , ÍCH KỶ VÀ TỰ DO QUÁ ĐÁNG / XIN THA THỨ CHO TẤT CẢ CHÚNG CON . AMEN . (GIUSE LUCA)**R

NHỮNG CÂU CHUYỆN DỰA THEO BÀI PHÚC ÂM / BÀI SỐ : 0108 /

BÀI SỐ : 0108
 CHÚA NHẬT  14   / MÙA TN  B
 
ĐỀ TÀI :  CẦN VƯỢT QUA THÀNH KIẾN ĐỂ ĐÓN NHẬN ƠN CỨU ĐỘ 

CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN B

ĐỀ TÀI : CẦN VƯỢT QUA THÀNH KIẾN ĐỂ ĐÓN NHẬN ƠN CỨU ĐỘ
 
1.TIN MỪNG : Mc 6,1-6
 
(1) Đức Giê-su ra khỏi đó, và đến nơi quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. (2) Đến ngày Sa-bát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói: “Bởi đâu ông ta được như thế ? Ông ta được khôn ngoan như vậy nghĩa là làm sao ? Ông ta làm được những phép lạ như thế nghĩa là gì ? (3) Ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a, và anh em của các ông Gia-cô-bê, Gio-xê, Giu-đa và Si-mon sao ? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao ?” Và họ vấp ngã vì Người. (4) Đức Giê-su bảo họ: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi”. (5) Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó. Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. (6) Người lấy làm lạ vì họ không tin.    Đó là Lời Chúa 
 
2. Ý CHÍNH :
Sau một thời gian đi khắp nơi rao giảng Tin Mừng Nước Trời, Đức Giê-su đã về thăm quê hương là làng Na-da-rét. Dân làng ngạc nhiên trước lời giảng khôn ngoan và thán phục trước các phép lạ Người làm ở khắp nơi. Nhưng họ lại đặt nghi vấn về gia thế của Người nên không tin Người là Đấng Thiên Sai. Chính óc thành kiến khiến dân làng Na-da-rét đã tự loại mình ra khỏi ơn cứu độ của Chúa.
 
3. CÂU CHUYỆN :
 
1) CẦN LOẠI BỎ ÓC THÀNH KIẾN VỀ NGƯỜI KHÁC:
Vào năm 1958, sau khi Đức Giáo Hoàng Piô XII qua đời, giới truyền thông báo chí đã mô tả cái chết của ngài như một ngôi sao sáng chói đã lịm tắt, vì ngài xuất thân từ một gia đình quý tộc, hấp thụ được một nền văn học uyên thâm và đã để lại nhiều công trình lớn lao cho Hội Thánh.
Cơ Mật Viện đã bầu Tân Đức Giáo Hoàng Gio-an XXIII lên kế vị. Vị Giáo Hoàng này xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, với hình dáng bên ngoài mập mạp, quê mùa, chất phát. Người ta bảo nhau: Đây chỉ là vị Giáo Hoàng chuyển tiếp cho một vị Giáo Hoàng khác có tầm cỡ như vị tiền nhiệm. Nhưng có ngờ đâu con người khiêm tốn, bình dân, giản dị và vui tươi ấy lại có sức thu hút mọi người. Nhất là ngài đã có công triệu tập Cộng đồng Vatican II và ngài đã trở thành một “siêu sao” thời đại, trổi vượt hơn các vị giáo hoàng tiền nhiệm.
Câu chuyên trên cho thấy: Chúng ta đừng đánh giá tha nhân theo thành kiến, như Na-tha-na-en đã nói với Phi-líp-phê khi được bạn giới thiệu về Đức Giê-su Na-da-rét: “Từ Na-da-rét làm sao có cái gì hay được ?”(Ga 1,46). Thế mà Đức Giê-su làng Na-da-rét ấy lại chính là Đấng Thiên Sai muôn dân trông đợi.
 
2) BỤT NHÀ KHÔNG THIÊNG:
TA-GO-RE (1861-1941), một đại thi hào của Ấn Độ, đã đoạt giải No-bel về văn chương năm 1913 Ông có tài làm thơ ngay từ thuở niên thiếu. Khi ấy thỉnh thoảng Ta-go-re đã làm được một bài thơ và gửi về tòa soạn một tờ báo do thân phụ ông phụ trách biên tập. Khi thấy bài thơ gửi đến có ký tên tác giả là con của mình, ông bố chẳng thèm đọc một dòng mà quẳng ngay vào sọt rác, vì ông cho rằng con ông chỉ là một đứa trẻ thì biết gì về thi ca !
Khi hiểu rõ lý do tại sao bài mình gửi lại không được đăng lên báo, Ta-go-re liền chép lại những bài thơ mà cậu đã gửi về tòa soạn trước đó, nhưng lần này cậu đã lấy một bút hiệu khác rồi gửi trở lại toà soạn. Lần nầy, thân phụ của Ta-go-re đọc và nhận thấy đây là những bài thơ rất có giá trị, nên ông đã cho đăng ngay lên báo mà không biết đó là những bài thơ của cậu con trai mà trước đó ông đã nhiều lần quẳng vào sọt rác.
Đúng như người ta thường nói : "Bụt nhà không thiêng", hay như lời Chúa Giê-su : "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi" (Mc 6, 4).
 
3) TAI HẠI CỦA ÓC THÀNH KIẾN:
Có một gánh xiếc đi lưu diễn tới vùng quê và đóng trại tại một khu rừng gần một ngôi làng. Vào một buổi tối trước giờ gánh xiếc trình diễn, bỗng một ngọn lửa bùng lên tại một chiếc lều chứa trang cụ của gánh xiếc. Ông giám đốc vừa chỉ huy việc dập lửa vừa sai một anh hề, lúc đó mới hóa trang chuẩn bị cho buổi trình diễn, đi vào làng gần bên để yêu cầu được giúp đỡ dập lửa. Vì nếu ngọn lửa cháy lan qua khu rừng thì ngôi làng cũng có nguy cơ bị hỏa hoạn.
Anh hề vội vã chạy nhanh vào làng. Anh đánh kẻng báo động yêu cầu dân làng mau đến rạp xiếc giúp dập lửa. Nhưng dân làng lại nghĩ đó là một cách quảng cáo lôi kéo người đến xem xiếc. Anh càng cố nói cho dân làng biết thực sự có hỏa hoạn, thì họ lại càng cười và cho là anh khéo diễn trò. Sau cùng lửa đã cháy lan nhanh đến ngôi làng và thiêu rụi tất cả.
Lý do chính mà dân làng không tin lời cảnh báo là do họ nghĩ người đưa tin chỉ là một anh hề có nhiêm vụ chọc cười của gánh xiếc, khiến họ không cần biết điều anh hề muốn nói với họ. Cũng có một sự tương đồng giữa câu chuyện nói trên với câu chuyện Đức Giê-su về thăm làng quê Na-da-rét trong Tin Mừng hôm nay. Dân làng tuy thán phục lời giảng của Đức Giê-su, nhưng lại không tin Người là Đấng Thiên Sai, vì tưởng họ đã biết rõ về gia thế tầm thường của Người.
 
4) BỎ LỠ LỢI ÍCH LỚN LAO DO LỐI ỨNG XỬ THÀNH KIẾN:
Có một đôi vợ chồng cao niên dáng vẻ quê mùa: bà vợ mặc một chiếc áo bông đã ngả màu, còn chồng thì mặc một bộ vét rẻ tiền. Họ không hẹn trước nhưng bất ngờ đến trường Đại học Harvard, là một trong những trường đại học có thế giá và nổi tiếng nhất nước Mỹ để xin được gặp ngài hiệu trưởng.
Cô thư ký của hiệu trưởng nhận thấy 2 người này có dáng nghèo nàn chắc chẳng có gì quan trọng để nói với ngài hiệu trưởng, nên đã tiếp họ với thái độ coi thường.
Người chồng khẽ nói:
- Tôi muốn gặp ngài hiệu trưởng.
Cô thư ký lễ phép đáp lại:
- Xin thứ lỗi, ngài hiệu trưởng bận rộn suốt cả ngày.
Người vợ nói:
- Không sao, chúng tôi có thể chờ đợi.
Trong suốt mấy tiếng đồng hồ ngồi chờ ở phòng khách, cô thư ký không thèm để ý đến họ. Cô muốn để họ chờ lâu rồi sẽ chán nản bỏ ra về. Nhưng họ vẫn cứ ngồi lỳ chờ đợi.
Cuối cùng, cô thư ký đành gọi máy báo cho ngài hiệu trưởng:
- Có lẽ họ chỉ muốn nói một vài câu với ngài rồi đi ngay.
Ngài hiệu trưởng bất đắc dĩ đồng ý ra tiếp.
Người vợ nói:
- Chúng tôi có một đứa con trai từng học ở Harvard được một năm. Nó rất thích Harvard. Nó sống ở Harvard rất vui vẻ. Nhưng năm ngoái, nó đột ngột qua đời. Chồng tôi và tôi muốn xây một vật tưởng niệm con trai tôi trong khuôn viên của nhà trường.
Ngài hiệu trưởng chẳng hề xúc động. Ông chỉ cảm thấy buồn cười, ông nói nhát gừng:
- Thưa bà, chúng tôi không thể nào dựng một tấm bia cho những người trước kia học ở Harvard mà giờ đây đã qua đời. Nếu chúng tôi làm như thế, thì ngôi trường của chúng tôi chắc sẽ sớm trở thành một nghĩa trang mất.
Người vợ nói:
- Không phải thế, chúng tôi không lập một tấm bia đâu, mà chúng tôi muốn xây cho Harvard một tòa nhà.
Ngài hiệu trưởng nhìn kỹ vào chiếc áo bông đã ngả màu của người phụ nữ và bộ áo vét rẻ tiền của chồng bà ta, rồi ông xẵng giọng:
- Ông bà có biết rằng xây một tòa nhà tốn bao nhiêu tiền không? Mỗi tòa nhà trong trường đại học của chúng tôi đều trị giá trên 7.5 triệu đôla.
Lúc này, người phụ nữ im lặng không nói gì. Ngài hiệu trưởng rất vui mừng, ông nghĩ chắc họ sẽ chán nản và tự động rút lui. Một lát sau, người phụ nữ quay sang nói với chồng:
- Chỉ cần 7.5 triệu đôla mà có thể xây được một giảng đường lớn sao? Thế thì tại sao chúng ta lại không xây một trường đại học để làm vật kỷ niệm cho con trai chúng ta nhỉ?
Và như thế, hai vợ chồng ông bà Stanford đã rời Harvard, đến California, thành lập trường đại học Stanford.
Thế là Harvard đã mất đi một cơ hội có được 7.5 triệu USD. Thật là một mất mát không đáng xảy ra chỉ vì thành kiến và đánh giá sai lầm của một người có chức có quyền.
 
5) KIÊN TRÌ VƯỢT QUA THÀNH KIẾN NHỜ LỐI SỐNG YÊU THƯƠNG: 
Vào năm 1960, một cuộc bách hại đạo Công Giáo bùng lên tại nước Su-đăng bên Phi Châu. Một sinh viên Công giáo da đen tên là TA-BAN đã bỏ nhà chạy sang nước láng giềng U-gan-đa lánh nạn. Trong thời gian ở đây, Ta-ban đã được nhận vào chủng viện và 7 năm sau, anh được thụ phong linh mục. Khi tình hình ở Su Đăng lắng dịu, tân linh mục Ta-ban quyết định trở lại quê nhà để thi hành sứ vụ linh mục của mình. Cha được Bề trên bổ nhiệm coi sóc một giáo xứ vùng Pa-lo-ta-ka. Tuy nhiên, giáo dân ở đây lại hoài nghi về chức linh mục của cha như lời cha thuật lại: “Dân chúng ngờ vực nhìn tôi và nói: “Này anh bạn da đen kia! Anh nói cái gì vậy? Anh mà là Linh mục ư? Thật là khó tin!”.
Thực ra trước đây, tại Su Đăng chưa bao giờ xuất hiện một linh mục nào người da đen cả. Giáo xứ luôn được các linh mục thừa sai người da trắng đến chăm sóc và đã chia sẻ cho họ nhiều thực phẩm, quần áo và thuốc men. Còn bây giờ cha Ta-ban lại là một người da đen nghèo khó giống như họ, nên ngài không có gì phân phát như các linh mục da trắng kia. Tình hình lại càng phức tạp thêm, khi cha Ta-ban bắt đầu canh tân phụng vụ thánh lễ theo đường hướng công đồng Va-ti-can II. Giáo dân xầm xì với nhau: “Ông linh mục da đen này còn bày đặt làm lễ bằng tiếng bản xứ thay vì bằng tiếng la tinh. Chắc ông ta không rành tiếng la tinh nên mới làm như vậy! Không biết ông ta là linh mục thật hay giả?”. Phải mất 10 năm, sau bao nhiêu vất vả phục vụ giáo xứ, chịu đựng bao nhiêu sự miệt thị và những lời dè bỉu khinh dể, cuối cùng cha Ta-ban mới được giáo dân thừa nhận là Cha Sở của họ.
 
4. SUY NIỆM :
1)"Ông ta không phải là bác thợ sao?":
Chúng ta thường nghĩ rằng: Thiên Chúa toàn năng có thể làm được mọi sự. Nhưng Tin Mừng hôm nay cho thấy Đức Giê-su là Con Thiên Chúa lại phải chịu bó tay trước sự cứng lòng của con người. Con người có thể dùng sự tự do Chúa ban để từ chối ơn cứu độ của Chúa, như dân làng Na-da-rét xưa do thành kiến đã không tin Đức Giê-su là Đấng Thiên Sai và không thèm đón nhận ơn cứu độ do Người mang lại.
 
5.LỜI CẦU :
 
LẠY CHÚA GIÊ-SU. Chúa vốn là nhà giảng thuyết tài năng, thế mà Tin Mừng hôm nay cho thấy: Chúa cũng đã có lần bị thất bại trước sự cứng tin của người đồng hương Na-da-rét .Xin giúp chúng con kiên nhẫn chịu đựng những khó khăn gặp phải. Nhờ đó chúng con sẽ nhận được ơn cứu độ của Chúa và chu toàn sứ mạng làm chứng cho Ngài .Amen .
 
LM ĐAN VINH 
 
 

Trở lại      In      Số lần xem: 108
Tin tức liên quan
Video
BG CN 25 TN B-TGM GIUSE NGUYEN NANG
Bài Giảng CN LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG A
Chạm Lòng Con Chúa Ơi!
Tết Trung Thu
Những nét khác nhau của các Giáo Hội: Công Giáo, Chính Thống Giáo, Tin Lành, Anh Giáo
Album Những Bài Thánh Ca Hay Nhất Của Phan Đinh Tùng 2015
Thánh Ca Chọn Lọc 3 - Đời Dâng Hiến
Bài Giảng CN XXII TN B-2015 (Cha. T.Đ Long)
Bài Giảng CN XXI TN B-2015 (Cha. T.Đ Long)
Bài Giảng CN XX TN B-2015 (Cha. T.Đ Long)
Bài Giảng CN XIX TN B-2015 (Cha. T.Đ Long)
Bài Giảng CN XVIII TN B-2015 (Cha. T.Đ Long)
Bài Giảng CN XVII TN B-2015 (Cha. T.Đ Long)
Liên kết website
Thống kê
 Trực tuyến :  19
 Hôm nay:  2581
 Hôm qua:  3199
 Tuần trước:  25800
 Tháng trước:  117298
 Tất cả:  8343716
LIKE FACEBOOK
Thông tin liên hệ
- Mọiýkiếnxingửivề:GiuseLucaTrươngĐìnhNghi
- Giáodânbấtxứng /Quảnlýwebsite.
- Email: ditimhanhphuc1974@gmail.com
- Fb:https://www.facebook.com/ditimchanly.org 
-Videos:www.youtube.com/tìmtênDinhNghiTruong
 clickvàologokinhthánh .

Chia sẻ cho bạn bè :
top