Website:https://ditimchanly.org/videosbaigiangWWW.YOUTUBE.COM/DinhNghiTruong / CHÚA NHẬT MÙA VỌNG NĂM A / TẠI SAO TÔI KHÔNG ĐI TÌM CHÚA / NẾU ĐÃ GẶP , SAO TÔI KHÔNG SỐNG THEO LỜI NGÀI DẠY / THẾ GIỚI ĐANG HOANG MANG VÌ KHÔNG BIẾT NÊN TIN AI / SAO TÔI KHÔNG LÀ NHÂN CHỨNG CỦA TÌNH YÊU / (GIUSE LUCA) . **R

16/ THÁNH THẦN CỦA CHA VÀ CON

(L’esprit du Père et du Fils, Durrwell, Paris 1989)

I. THÁNH THẦN, HOẠT ĐỘNG CỦA THIÊN CHÚA.

Kinh Thánh thường xuyên nối kết hai từ “Thánh Thần Thiên Chúa” và “Quyền Năng Thiên Chúa”.Thánh Thần và Sức Mạnh là hai từ ngữ tương đương, thường đi đôi với nhau.

Trong Cựu Ước, Thánh Thần là Quyền Năng sáng tạo và ban sự sống của Thiên Chúa (St 1, 2 ;     Is 32, 25 ; 44, 3 … ; Tv 104, 30). Thánh Thần ban sức mạnh cho các vị lãnh đạo Israel (Tl 3, 10 ;6, 43 ; 13, 25 , 11, 19 ; 14, 6. 19),  ban ơn khôn ngoan (Ds 24, 2 ; 2Sm 23, 2 ; Is 9, 5 ; 11, 2), sai các tiên tri là những “con người của Thánh Thần” (Hs 9, 7), cho họ có thể rao giảng Tin Mừng và làm phép lạ (Is 61, 1).

Tân Ước đồng hóa Thánh Thần với Quyền Năng Thiên Chúa. Trong biến cố   Nhập Thể, Thánh Thần xuống trên Đức Maria (Quyền Năng Đấng Tối Cao trên Người rợp bóng) minh chứng rằng đối với Thiên Chúa, không có gì là không làm được (Lc 1, 35-37). Đức Giêsu người Nazareth, Đấng đã được Thiên Chúa xức dầu bằng Thánh Thần và Quyền Năng (Cv 10, 38). Ngài khai trương sứ vụ trong Quyền Năng của Thánh Thần (Lc 4, 14. 18). Ngài chống lại quyền lực thần dữ bằng sức mạnh của Thiên Chúa (Lc 11, 20), mà Matthêu coi là Thánh Thần Thiên Chúa (Mt 12, 28).

Trong biến cố  Phục Sinh, tất cả Quyền Năng của Thiên Chúa được xử dụng (Ep 1, 18-20). Có thể nói rằng Thiên Chúa đã dùng tất cả Quyền Năng của Người trong việc Phục Sinh Chúa Giêsu, Người không thể làm gì lớn hơn nữa (Cl 2, 9 ; Pl 2, 9-11). Mọi Quyền Năng đều được ban cho Đức Kitô Phục Sinh (Mt 28, 18).

Quyền Năng Phục Sinh Đức Kitô không gì khác hơn là Thánh Thần (Pl 3, 10). Ngài đã chịu đóng đinh thập giá vì sự yếu đuối, nhưng được sống lại bởi Quyền Năng Thiên Chúa (2Cr 13, 4). Thân xác Ngài đã bị giết chết, nhưng nhờ Thần Khí Ngài đã được Phục Sinh (1Pr 3, 18). Phaolô coi Thánh Thần như Quyền Năng Phục Sinh đối với Đức Kitô và đối với các tín hữu (Rm 8, 11).

Còn một từ ngữ khác là Vinh Quang, cũng được sách Tân Ước coi tương đương với từ Quyền Năng, vì Vinh Quang biểu lộ sự uy hùng của Thiên Chúa. Đức Kitô được sống lại từ cõi chết nhờ bởi Vinh Quang của Thiên Chúa (Rm 6, 4). Thánh Thần, Quyền Năng, Vinh Quang của Thiên Chúa là nguyên nhân sự Phục Sinh của Đức Giêsu, cũng là nguyên nhân sự Phục Sinh của tất cả loài người chúng ta (1Cr 15, 42-44). Thánh Thần được hứa ban cũng được gọi là Quyền Năng hay Sức Mạnh từ trên (Lc 24, 49 ; Cv 1, 8). Việc rao giảng Tin Mừng cũng lan rộng nhờ Thánh Thần và Quyền Năng (1Cr 2, 4)

Quan niệm của Cyrille d’Alexandrie về Chúa Thánh Thần rất sát với Kinh Thánh : “Thánh Thần là quyền năng và hoạt động của bản thể thần linh. Người làm nên tất cả mọi công trình của Thiên Chúa” (Thesaurus : PG 75, 580. 609).

Thánh Thần không bao giờ được coi như là hậu quả hoạt động của Thiên Chúa, mà là chính hoạt động ấy. Trong biến cố  Phục Sinh, nơi mà mầu nhiệm Ba Ngôi được mạc khải và thể hiện cách trọn vẹn nhất, chính Chúa Cha là tác giả của hành vi phục sinh Đức Giêsu, hành vi phục sinh hay Quyền Năng Phục Sinh là Thánh Thần (Rm 8, 11). Thánh Thần không là tác giả sự vinh hiển (glorificateur), cũng không phải là Đấng được làm cho vinh hiển (le grorifie), mà là chính việc làm cho vinh hiển (grorification). Trong biến cố  Nhập Thể, mầu nhiệm Ba Ngôi cũng đã được mạc khải và thể hiện : Chúa Cha vẫn là Đấng Sinh Hạ (le Géniteur), Chúa Con là Đấng được sinh ra (l’Engendré), Chúa Thánh Thần là hành vi quyền năng và lạ lùng của Chúa Cha (Engendrement). Khi Tạo Dựng, Chúa Cha sáng tạo trong Chúa Kitô và vì Chúa Kitô (Cl 1, 16), nhưng Quyền Năng Tạo Dựng là Thánh Thần. Trong Mạc Khải, Chúa Cha tự biểu lộ nơi Con Yêu Dấu là Hình Ảnh trọn hảo của Người, nhưng Thánh Thần chính là hành vi Mạc Khải. Chúa Cha là Đấng hiến thánh Con Một của Người (Ga 10, 36) và đối với tất cả chúng ta, Thánh Thần chính là việc Thánh Hóa (la sanctification). Thánh Irênê viết : “Chúa Cha là Đấng xức dầu, Chúa Con là Đấng được xức dầu, Chúa Thánh Thần là việc xức dầu (l’onction) (Adv. Haer. 3, 18, 3).

Thiên Chúa chỉ có một Hành Vi Quyền Năng, cho nên chỉ có một Thánh Thần, thể hiện rất đa dạng, bằng rất nhiều cách. Cả Chúa Con và Chúa Thánh Thần đều bởi Chúa Cha, Chúa Con được Chúa Cha sinh ra, Chúa Thánh Thần là Hành Vi Sinh Hạ của Chúa Cha. Trong nhiều đoạn Kinh Thánh, tư cách làm Con Thiên Chúa của Đức Giêsu gắn liền với sự hiện diện và hoạt động của Chúa Thánh Thần. Ngài là Con Thiên Chúa trong Thánh Thần. Trong đoạn “Truyền tin”,  ThánhThần không đóng vai trò người nam đối với Đức Maria, chính Chúa Cha, chứ không phải Thánh Thần là Cha của con trẻ. Thánh Thần giống như Cung Lòng của Thiên Chúa, mà Cung Lòng của Đức Maria là một tương đương trên bình diện con người ; Thánh Thần là Năng Lực Sinh Hạ của Thiên Chúa. Trong các đoạn tường thuật về phép rửa của Đức Giêsu, đặc biệt là đoạn Ga 1, 32-34,Thánh Thần ngự xuống trên ai, thì người đó là Con Thiên Chúa. Sự Phục Sinh Đức Giêsu là công trình của Chúa Cha, Đấng sinh ra Ngài làm Con cách trọn vẹn : Khi Người cho Đức Giêsu sống lại như đã viết trong Tv 2 “Con là Con Cha, hôm nay Cha sinh ra Con”. Thánh Thần là hành vi phục sinh của Chúa Cha, thì cũng là hành vi sinh hạ.

Trên một bình diện khác, Chúa Thánh Thần cũng thực hiện vai trò này đối với các con cái của Thiên Chúa. Các kitô-hữu sinh ra bởi Nước và Thần Khí (Ga 3, 5), nhờ phép rửa tái sinh và sự canh tân đổi mới của Thánh Thần (Thánh Thần 3, 5). Họ sinh ra bởi nước là biểu tượng âm tính, cũng là biểu tượng cho Thánh Thần giống như môi trường thần linh.

“Khi thời viên mãn đến, Thiên Chúa đã sai Con của Người … ngõ hầu ta được nhận lấy ơn nghĩa tử … Thiên Chúa đã sai Thần Khí Con của Người đến trong lòng anh em, Thần Khí kêu lên Abba, lạy Cha” (Gl 4, 4-6). Chúa Cha phục sinh Đức Giêsu trong Thánh Thần (Rm 8, 11), cũng là sinh hạ Ngài cách viên mãn (Rm 1, 4), Người cũng phục sinh các kitô-hữu cùng với Đức Kitô (Cl 12, 12) bằng Quyền Năng Phục Sinh của Người (Pl 3, 10, 21). “Trong Thần Khí độc nhất, hết thảy ta nhờ thanh tẩy mà nhập vào Thân Mình Độc Nhất” (1Cr 12, 13). Tóm lại, chúng ta trở nên con cái Thiên Chúa trong Thánh Thần, làm một với Con Thiên Chúa, Đấng cũng được sinh ra trong Thánh Thần.

Thánh Thần nhiệm xuất không thể tách rời với Chúa Con, Đấng là Con trong Thánh Thần, cũng không tách rời Cha, Đấng là Cha của Con Một trong Thánh Thần. Chúa Cha v