Website:https://ditimchanly.org/videosbaigiangWWW.YOUTUBE.COM/DinhNghiTruong / LẠY CHÚA ,CON HOÀN TOÀN BẤT XỨNG / DÙ BAO NHIÊU NĂM CỐ SỬA ,NHƯNG CHƯA ĐƯỢC / XIN CHÚA CHO CON ĐƯỢC ĂN MÀY ƠN CỨU ĐỘ / AMEN . (GIUSE LUCA)**R

Tìm hiểu Tin Mừng CN 22 Thường Niên A / GIUSE LUCA .

CHÚA NHẬT 22 TN A
 
ĐỀ TÀI: BÁO TRƯỚC CUỘC THƯƠNG KHÓ VÀ ĐIỀU KIỆN ĐỂ THEO CHÚA

 

TUNG HÔ TIN MỪNG:  x.Ep 1,17-18

Halêluia. Halêluia. Xin Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, soi trí mở lòng cho chúng ta thấy rõ, đâu là niềm hy vọng, mà ơn Người kêu gọi đem lại cho chúng ta. Halêluia.

 

 PHÚC ÂM:  Mt 16,21-27 

 

“Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình.”

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

21 Từ khi ông Phêrô tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống, thì Đức Giê-su bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy. 22 Ông Phê-rô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” 23 Nhưng Đức Giê-su quay lại bảo ông Phê-rô: “Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.”

24 Rồi Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”. 25 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. 26 Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?

27 “Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên sứ của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm.”

Đó là lời Chúa.

Bài 1: CON ĐƯỜNG CHÚA ĐÃ CHỌN

Chia sẻ cho nhau ý nghĩa bài Tin Mừng:

1/ Sự thay đổi trên khuôn mặt Phê-rô : Đoạn tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy khuôn mặt Phê-rô hôm nay  khác hẳn với khuôn mặt Phê-rô trong tuần vừa rồi . Trước đây Phê-rô được Thiên Chúa Cha mạc khải để ông nhận ra Đức Yesus là vị cứu tinh, là Đấng Messia, là con Thiên Chúa. Ông vừa được Chúa Yesus ca ngợi và đặt ông làm nền tảng của Giáo Hội. Thế nhưng chỉ thời gian ngắn sau đó, Phê-rô lại là người đầu tiên bị vấp ngã khi Chúa Yesus tiên báo cách thức hoàn thành sứ mạng mà Thiên Chúa Cha trao phó cho Ngài .

2/ Chúa báo trước cuộc thương khó : Đây là lần đầu tiên Chúa nói với các môn đệ về hành trình trên Yerusalem của Ngài. Sau đó Ngài sẽ phải chịu đau khổ, bị giết chết, nhưng ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại. Một viễn cảnh đen tối đang ở trước mặt.

3/ Sự suy nghĩ nông cạn của Phê-rô: Nghe vậy, Phê-rô liền lên tiếng ngăn cản, lời khuyên can xuất phát từ lòng của ông tin vào tình thương của Thiên Chúa Cha. Bởi ông đã từng nghe Chúa Yesu mạc khải về sự quan phòng của Chúa Cha đối với từng bông hoa, từng cánh chim. Thiên Chúa là người Cha chỉ muốn điều tốt cho con cái, người cha thế gian còn không nỡ cho con mình cục đá khi nó xin cái bánh, Thì làm sao Thiên Chúa lại có thể để cho con yêu dấu của mình gặp sự khốn khó. Nếu thế thì điều mà Chúa Yesus vừa loan báo, làm sao có thể xảy ra được?

4/ Phê-rô suy diễn ra sao về Thầy mình? Lúc trước Phê-rô đã từng chứng kiến quyền năng của Thầy mình. Chúa Yesus đã nhiều lần làm phép lạ cho các kẻ đau yếu được khỏi bệnh, cho người chết sống lại, có quyền trên cả thiên nhiên, thế thì làm sao Ngài lại để cho bản thân mình gặp khốn khó.

5/ Vì sao Thiên Chúa khen Phê-rô đó, rồi lại chê Phê-rô  đó? Phê-rô  đã bị quở trách  nặng lời, bởi vì ông nhìn vấn đề quá đơn giản,  do đó ông đã vô tình như là tiếp tay cho Satan. Thật vậy, khi Satan đưa Chúa Yesus lên nóc đền thờ, nó rỉ vào tai Chúa: Nếu Ngài là con Thiên Chúa, thì hãy gieo mình xuống và các thiên thần sẽ nâng đỡ để chân Ngài khỏi vấp phải đá.

6/ Đây có phải là một cơn cám dỗ chung cho mọi người?  Sự việc thật là buồn cười khi quyền năng của con Thiên Chúa, quyền năng của Đức Ki-tô lại trở nên một phương tiện để cho người ta sử dụng để thực hiện những chuyện phù phiếm của họ. Đây không phải là một cơn cám dỗ được đặt ra cho  một mình Chúa Yesus mà hơn thế nữa : Bản thân của mỗi người chúng ta vẫn thường gặp phải. Nhiều khi chúng ta cũng thường hỏi: Tại sao Chúa không cho con trúng số để thoát ngay khỏi cảnh nghèo, để có dư thừa thời gian để làm những việc đạo đức, còn có nhiều tiền để dâng cúng, làm phúc bố thí, tại sao chúa không cho Giáo Hội gặp điều kiện thuận lợi, làm cho nước Chúa mau mở rộng, cho danh Chúa mau cả sáng ?

7/ Sứ mạng của Chúa Yesus là gì? Thế nhưng chúng ta đừng nên quên : Sứ mạng của Chúa Yesus là làm một người tôi tớ đau khổ, con đường mà Chúa chọn đi ở trần gian lại là con đường thập giá. Khi lẩn tránh điều mình xác tín là phản bội lại sứ mệnh của mình. Đó chính là cơn cám dỗ lớn nhất đối với Giáo Hội nói chung và đối với chúng ta nói riêng. Bởi vì thay vì xin ơn Chúa để phục vụ cho tha nhân thì chúng ta lại xin ơn Chúa để phục vụ cho cá nhân mình, có nghĩa là chúng ta đang đi lạc đường.      

8/ Chúng ta hôm nay có giống Phê-rô không? Người môn đệ của Chúa hôm nay có thể trở thành Satan, có thể trở thành một thứ kỳ đà cản mũi, không cho Chúa Yesus thực hiện sứ mạng Chúa Cha trao phó như là Phê-rô ngày xưa. Chúng ta thường vô tình hay cố ý quên lời mời gọi của Chúa Yesus : Ai muốn theo ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo ta !

9/ Tư tưởng của Thiên Chúa khác tư tưởng của loài người như thế nào ? Chúng ta có thể dễ dàng loại bỏ ý muốn của Thiên Chúa sang một bên để chạy theo tư tưởng của loài người. Để rồi dần dần đánh mất bản chất thực thụ của người Ki-tô hữu. Nếu Chúa Yesus đã chọn con đường đau khổ, thập giá vì Ngài trung thành với sứ mạng phục vụ con người trong tình yêu thương, thì người môn đệ của Chúa cũng phải dám liều mạng sống mình vì Ngài và vì anh em.

10/ Đường lối của Chúa Cha thế nào ? Đường lối của Chúa Cha muốn cho Chúa Ki-tô phải thực hiện , dường như không đúng với ý muốn và nhận thức của con người được phản ảnh rõ nét qua thái độ của Phê-rô. Con người sẵn sàng sử dụng chiến thuật và phương tiện của Satan, là mau mắn sử dụng tiền bạc, danh vọng của cải để thực hiện mọi ý đồ đó và viện cớ rằng : Họ đang phục vụ cho vinh quang Thiên Chúa, cho danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến, nhưng kỳ thực họ đang xây dựng sự nghiệp cho riêng mình.

11/ Yêu đau khổ có phải là một tâm trạng bệnh hoạn không ? Theo Thánh Phao-lô xác định quy luật sống của người môn đệ Chúa như sau: Vinh dự của chúng ta là thập giá Đức Ki-tô / Nhiều người cho rằng: Chúng ta đang mang một tâm trạnh bệnh hoạn khi muốn ôm hết những đau khổ vào lòng mình. Bởi vì: Dù muốn hay không thì thập giá vẫn luôn có mặt trong cuộc sống của con người dưới nhiều danh nghĩa khác nhau như : Đau khổ, bệnh tật, tai nạn, cô đơn.

12/ Thập giá là gì ? Thập giá không chỉ là chịu đựng những đau khổ, trái ý và chấp nhận nó một cách thụ động. Bên cạnh đó còn có cách vác thập giá tích cực như Chúa Yesus đã từng tâm sự : Thầy sẽ phải chịu một phép rửa, và lòng thầy luôn khắc khoải biết bao và đợi cho đến khi việc ấy được hoàn tất. Phép rửa ấy chính là cái chết trên thập giá.

13/ Thầy đi đâu ? Thế nhưng trong cuộc sống có biết bao sự lựa chọn đi ngược lại với đường thập giá, mà điển hình là hành động như Phê-rô đang muốn trốn khỏi thành Roma, đang khi Hoàng Đế Nêron bắt đạo ác liệt, và trên đường trốn chạy Phê-rô đã gặp được Chúa Yesus đang đi ngược chiều. Phê-rô liền lên tiếng hỏi : Quo Vadis, Domine ? (Lạy Thầy !, Thầy đi đâu đấy?)/     Ta vào thành để chết thay cho con ;     Chúa Yesus trả lời.*****

 

Bài 2: MẤT HAY ĐƯỢC?

Chia sẻ cho nhau ý nghĩa bài Tin Mừng:

14/ Bộ mặt thật của người môn đệ Chúa: Người môn đệ khi đi theo Chúa, phải biết phục vụ cho sự sống và tình thương, cho dù phải trả giá bằng chính sự sống của mình. Thập giá không bao giờ đè bẹp những người đi theo Chúa vì chính Chúa Yesus đã tự nguyện đi theo để vác đỡ thánh giá cho ta, đồng thời thập giá cũng sẽ nâng chúng ta lên, biến đổi chúng ta và đem lại sự sống vĩnh cửu cho chúng ta.

15/ Dấu chứng của thập giá ở đâu? Ký hiệu thập giá đã được đóng lên trên từng việc làm của chúng ta, sẽ bảo đảm việc làm của chúng ta đúng chất lượng yêu thương, đúng với nguyên mẫu thập giá mà Chúa Yesus đã đưa ra.

16/ Thế nào là mất để được? Sống trên đời, ai cũng thích được và rất sợ mất. Làm sao để chỉ được mà không mất thì đây là điều rất khó làm, không phải cứ thu vào là được hoặc cứ buông ra là đã mất. Trái lại, nhiều khi phải mất trước rồi mới được sau, mất nhỏ lại được lớn, mất ít nhưng lại được nhiều .

17/ Thế nào là quy luật của kinh tế thị trường? Ta dễ hiểu điều này trong thời buổi kinh tế thị trường hiện nay, nhà đầu tư muốn được lợi nhuận cao sẽ không cất kỹ tiền trong nhà, hoặc chôn giấu đi, nhưng phải huy động nhiều vốn để đổ vào đầu tư / muốn có nhiều lời thì phải có vốn lớn.

18/ Cái mất và cái được trong đời sống tâm linh: Muốn được thì phải chịu mất trước. Đời sống tâm linh cũng thế nên Chúa Yesus dạy rằng : Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mà theo ta!. Đi theo Chúa là phải đi vào con đường của Chúa.

19/ Con đường từ bỏ: Chúa Yesus đã sống cuộc đời từ bỏ không ngừng, từ bỏ Trời để xuống Đất, từ bỏ địa vị của Thiên Chúa để làm kiếp con người, từ bỏ cuộc sống yên lành ở thôn làng để đi vào cuộc đời phiêu lưu rao giảng Tin Mừng, từ bỏ con đường cứu thế do ma quỷ xúi giục để đi vào con đường chật hẹp do ý của Thiên Chúa Cha.

20/ Con đường từ bỏ sẽ cam go như thế nào?  Cam go nhất chính là từ bỏ ý riêng mình, cuộc chiến này rất khốc liệt khiến cho Chúa Yesus phải toát mồ hôi máu, Người đi đến cùng của con đường từ bỏ khi phải chết trần trụi trên thánh giá, không còn một chút tàn hơi, không còn một giọt máu nào, không còn một chút danh dự nào, không còn gì cả!

21/ Thế nào là con đường thánh giá? Chúa đã ôm lấy Thánh Giá mà vác, không phải là loại thánh giá gỗ như trên đường đi đến núi Sọ. Nhưng là thánh giá trải dài trên cuộc sống suốt cả cuộc đời của Ngài.

22/ Các loại thánh giá: Thánh giá kiếp con người, thánh giá kiếp nghèo, thành giá bị chống đối, thánh giá bị hiểu lầm, thánh giá bị bỏ rơi, bị phản bội, bị thách thức, bị thất bại, bị oan ức, bị tủi nhục, bị cô đơn. Thánh giá quá nặng nên nhiều lần Ngài bị vấp ngã, thánh giá quá ghê rợn nên nhiều lần Ngài muốn chối bỏ. Nhưng cuối cùng Ngài vẫn tiếp tục vác để đi cho trọn con đường.

23/ Thánh giá có phải là con đường bế tắc không? Nếu đường Chúa đi chỉ dừng lại ở đây thì rõ ràng con đường thánh giá là con đường bế tắc. Nếu định mệnh của Chúa chỉ kết thúc ở núi Sọ thì đúng là một định mệnh diệt vong. Nhưng con đường thánh giá vẫn còn, bởi vì cuối con đường thánh giá là định mệnh Phục Sinh. Định mệnh của Chúa đầy ánh vinh quang.

24/ Con đường hạ mình: Phải qua sự chết mới đến sự sống, phải qua tủi nhục mới đến vinh quang, phải qua gian khổ mới đến bến bờ hạnh phúc, con đường từ bỏ chính là con đường hạ mình. Thánh Phao-lô đã trải qua nên Ngài mới nói : Chúa Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nhất quyết phải duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng Ngài đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận nô lệ ,trở nên giống như người phàm nhân sống trên trần thế.

25/ Nhờ đâu Chúa Yesus đã tìm thấy vinh quang? Khi Chúa Yesus mời gọi chúng ta bước theo, Ngài đâu muốn chúng ta bị tiêu diệt. Nhưng muốn chúng ta triển nở đến viên mãn, nên Chúa Yesus nói tiếp: Quả thật, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy!

26/ Vậy thì từ bỏ là được hay mất? Như thế từ bỏ không phải là để  mất, mà là được, được cách sung mãn, hoàn hảo và trở nên cao cả hơn, phong phú hơn. Mất ngay hiện tại nhưng lại được trong tương lai. Mất đời này để được đời sau. Mất cốt tục để được cốt tiên, mất tạm bợ để được vĩnh cửu.

27/ Thánh Phan-xi-cô được gì mất gì? Thánh Phan-xi-cô đã từ bỏ mọi sự để trở nên khó nghèo, Ngài đã cảm nghiệm sâu xa chân lý này và đã thốt lên bằng một lời ca bất hủ : Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân………, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.

28/ Tại sao Thánh Phê-rô không chấp nhận một Đức Ki-tô trên thập giá? Chúa Yesus gặp nhiều cám dỗ trong đời, như là thời gian chay tịnh trong sa mạc, như là đám đông đòi xem phép lạ từ trời, như là những lời thách đố xuống khỏi cây thập giá. Hôm nay Tin Mừng cho thấy Chúa lại chịu cám dỗ bởi Phê-rô, người mà Ngài đặt làm nền tảng cho Giáo Hội. Cám dỗ này thật là nguy hiểm bởi vì nó đến từ tình thương của một người thân.

29/ Phê-rô đã quên mất điều gì? Phê-rô không chấp nhận một Đấng Messia chịu đau khổ chịu chết. Phê-rô đã qua mặt và đi đến trước Thầy, ông quên mất vị trí của người môn đệ là phải đi sau, ông đâu có ngờ chính ông là viên đá mà Thầy suýt vấp ngã. Lối nghĩ của Phê-rô là lối nghĩ tự nhiên và rất người. Nhưng đó không phải là lối nghĩ của Thiên Chúa, ông đã quên rằng : Người vạch ra đường lối chính là Thầy, và người phải tuân theo chính là ông. Vì quên nên ông suýt tiếp tay cho Satan, ông đã vẽ hình Chúa chập chờn, khi thế này, khi thế khác.***

 

Bài 3: CHÚ GIẢI

1/ Đoạn 16, câu 21: Theo Tin Mừng Thánh Mathêu, đây là lần đầu tiên Chúa Yesus tiên báo rõ ràng về những đau khổ và cái chết của Người. Người cho biết mình sẽ phải chết, lý do chết và chết như thế nào, người cho biết mọi sự sẽ xảy ra đúng chương trình cứu độ mà các tiên tri đã tiên báo.

2/ Các môn đệ cần được chỉ dạy, cắt nghĩa thêm về số phận của Đấng Messia : Họ chưa hiểu câu chuyện “Chàng rể bị mang đi” (Mt 9,15), về việc con người sẽ ở trong lòng đất 3 ngày đêm (Mt 12,40). Đau khổ và cái chết bao gồm : Việc người Do Thái bắt bớ và loại trừ Đức Yesus (Tv 18, câu 22/ Is 53)

3/ Các thượng tế xuất phát từ giới quý tộc Sađốc. Các kinh sư, kỳ mục là thành phần lãnh đạo cộng đồng. Bọn họ là 3 thành phần của Thượng hội đồng, là cơ quan có quyền lực pháp lý tối cao của Do Thái Giáo thời đế quốc Roma.

4/ Đức Yesus sẽ bị giới lãnh đạo Tôn giáo Do Thái loại trừ và giết chết.  Nhưng Thiên Chúa sẽ cho Người trỗi dậy vào ngày thứ 3 trong vinh quang. Theo cách tính của người Do Thái : Ngày thứ nhất đóng đinh, ngày thứ 2 chôn, ngày thứ 3 phục sinh.

5/ Đoạn 16, câu 22 : Phê-rô trước đây được Đức Yesus gọi là Đá Tảng, nhưng giờ đây ông đã trở thành cục đá ngáng đường. Có lẽ vì mới được khen nên ông cảm thấy rất tự tin  (câu 17-19), nên ông đã kéo Đức Yesus ra và bắt đầu trách người. Chữ trách ở đây nên hiểu theo nghĩa là : Lời cảnh báo quan trọng, nghiêm túc. Đây là lời cảm thán cũng có thể là một lời cầu xin cùng Chúa Cha: Xin Thiên Chúa ban ơn và gìn giữ Thầy trong lòng thương xót của  Người.

6/ Đây là phản ứng tự nhiên của Phê-rô : Ông yêu mến Chúa Yesus và cảm thấy đau xót về việc Thầy sẽ bị loại trừ và giết chết. Ông đã từ bỏ mọi sự để đi theo Đức Yesus, ông thật sự lo lắng cho sự an nguy của Thầy.

7/ Lời khuyên can của Phê-rô xuất phát từ lòng chân thành và yêu mến: Nhưng ở đây nó không đủ chân thành, không đủ yêu mến, bởi vì nếu yêu mến mà thiếu hiểu biết thì sẽ dẫn đến sai lầm (Pl 1,19). Kinh thánh cũng cảnh báo rằng : Không có gì nham hiểm và bất trị như lòng người, vì nào ai dò thấu được (Gr 17,9).

8/ Đoạn 16, câu 23 : Lời tuyên xưng của ông là do Cha trên trời mạc khải cho, còn lời trách cứ Đức Yesus là do ông tự nghĩ ra. Đúng theo ý định đời đời của Thiên Chúa thì Chúa Yesus phải trải qua thập giá rồi mới đi đến vinh quang. Nên cho dù ông có thiện chí nhưng vì thiếu hiểu biết nên Chúa Yesus cũng không bỏ qua cho sự thiếu hiểu biết của ông, ngay lập tức ông bị Chúa quở trách.

9/Lời quở trách xem ra nặng nề:  Nhưng ông không phải là Satan kẻ thù, nhưng là một thứ giống kẻ thù, một loại Satan nào đó (Nói thế cho nhẹ bớt đi). Khi ông dám cản trở kế hoạch của Thiên Chúa, vì ông đã gieo cớ vấp phạm, gieo rắc sự khiếp sợ hay nghi ngờ nơi Đức Yesus. Giống Satan, ông cũng muốn Chúa Yesus chọn con đường dễ dãi  (Mt 4,9)

10/ Phê-rô quan tâm theo kiểu con người, đây là lối nhìn kiểu thế gian khiến cho ông không còn suy nghĩ theo nhận thức của Thiên Chúa nữa (Pl 2,22/ Pl 3,19-20) những kẻ chối từ thập giá nên chỉ nghĩ đến những sự thế gian. Hay như (Cl 3,2) khuyên tín hữu hãy hướng lòng về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm những gì thuộc hạ giới.

11/ Phê-rô đã bị ảnh hưởng bởi sự phán đoán theo kiểu con người vì bị nhiễm men kinh sư và Pharisêu. Những trở ngại này vẫn còn tồn tại trong Giáo Hội bởi những tín hữu, những kẻ miệng thì tuyên xưng Đức Yesus, nhưng lại suy nghĩ và hành xử theo thói đời. Vì thế đôi khi họ cũng trở thành một thứ Satan hay mọi loại kẻ thù của Chúa. Đức Yesus không chỉ sửa dạy Phê-rô (Mc 8,33) mà Người còn mắng ông theo cách mà Người đã mắng một tên quỷ trước đó (Mt 4,40) : “Xéo đi”, có nghĩa là hãy lui lại đằng sau Thầy, hãy đi khuất mắt Thầy.

12/ Đối với người Do Thái :thập giá là sự xúc phạm, là cớ vấp phạm (1 Cor 1,23) nhưng kẻ nào chối bỏ thập giá thì cũng xúc phạm Đức Ki-tô, vì đó là cách thế mà Thiên Chúa muốn cho Đức Ki-tô phải chịu (xem lại câu 21)

13/ Đoạn 16, câu 24 : Thay vì cản Đức Yesus khiến cho Ngài không đạt được mục đích, thì người môn đệ hay đám đông dân chúng (Mc 8,34) phải đi trên con đường của Người. Bởi Đức Yesus đã vác thập giá mình chứ không từ khước /Chúa tuyên bố : Ai muốn theo Người thì phải vác thập giá mình mà theo, như là một điều cần thiết và bắt buộc vì không ai có thể theo Người mà lại không vác thập giá mình!

14/ Từ bỏ mình, là điều mà Phê-rô lúc này chưa có (câu 22), là khởi đầu của sự khôn ngoan đích thực, lời mời gọi, cũng là cách luyện tập ý chí. Bởi vì khuynh hướng tự nhiên của con người là thích đề cao bản thân, thích những điều dễ dãi theo ý riêng, khuynh hướng tự nhiên này phải được xem như là đã chết (Rm 6,11)

15/ Đoạn 16, câu 25 : Thực tế, câu mất mạng sống có thể hiểu là mất những thứ gì giúp chúng ta sống thoải mái. Dưới cái nhìn của thế gian thì thập giá là sự trừng phạt. Nhưng với cái nhìn của Chúa Yesus và những kẻ theo Người thì thập giá là cách thức giúp con người bước vào nơi vĩnh cửu qua cái chết. Ai trao mạng sống mình cho Chúa thì sẽ cứu được mạng sống của mình!

16/ Vác thập giá không thể hiểu theo kiểu trá hình của tham vọng, không biến nó thành cứu cánh để thỏa mãn nhu cầu của bản thân. Thập giá thường đặt vào bối cảnh của sự chết và người ta phải hãm mình hay diệt trừ những hành vi của tính xác thịt (Rm 8,13/CL 3,5) phải hạ bệ và đóng đinh cái tôi của mình, người tín hữu phải sẵn sàng đón nhận đau khổ, thậm chí là cái chết, nhờ đó linh  hồn họ sẽ được cứu!

17/ Đoạn 16, câu 26: Từ ngữ linh hồn hay mạng sống đều diễn tả sự sống nói chung / từ sự sống cây cỏ đến sự sống của con người và cả sự sống tâm linh nữa. Được cả thế gian là được tất cả mọi thứ trên đời là vật chất và mọi thứ khác. Mất mạng sống mình là sự tương phản của câu :

“ Được cả thế gian”

18/ Ai không từ bỏ mạng sống mình vì Đức Ki-tô thì sẽ mất mạng sống ấy khi Đức Ki-tô trở lại xét xử thế gian (câu 25, câu 27). Vì chẳng có ai có thể chuộc nổi mạng sống của mình (Tv 49,7-8), nên chỉ có mình Đức Ki-tô mới mang lại sự tự do đích thực cho những kẻ tin vào Người.

19/ Đoạn 16, câu 27 : Đây là lần đầu tiên Đức Yesus nói về cuộc trở lại vinh hiển của Người, khi Người trở lại. Đó sẽ là thời khắc vinh quang cùng với uy nghi và huy hoàng của Cha Người (Đn 7,14). Lúc đó Người sẽ thưởng phạt ai nấy tùy theo việc họ đã làm (Tv 62,12/Cn 24,12) Ở đây nên hiểu là cách đáp trả những đòi hỏi dành cho người môn đệ (từ câu 24-26)

20/ Khi Chúa Yesus trở lại, người sẽ xét xử tất cả những hành vi mà người tín hữu đã làm dựa trên các nguyên tắc của Tin Mừng (Rm 2,6-10). Không phải đợi đến ngày sau hết thì người tín hữu mới được lãnh thưởng, nhưng nhờ Chúa Thánh Linh, người tín hữu được hưởng nếm ngay tự đời này (Ep 1,13-14)*****

 

TÓM Ý

1/ Khuôn mặt Phê-rô tuần trước được Chúa Yesus khen vì đã tuyên xưng đúng. Hôm nay Phê-rô bị chê vì suýt làm cho Chúa Yesus bị vấp ngã.

2/ Đây là lần đầu tiên Chúa nói với các môn đệ về hành trình lên Yerusalem của Ngài. Nơi đây Chúa sẽ chịu đau khổ, bị giết chết và sau 3 ngày sẽ sống lại.

3/ Với suy nghĩ nông cạn của mình, Phê-rô đã lên tiếng ngăn cản Thầy mình. Lời khuyên can này không phải là ngăn cản Thầy, nhưng xuất phát từ lòng ông tin vào tình thương của Thiên Chúa Cha /Bỡi vì Cha luôn muốn đều tốt cho con cái, bởi người cha thế gian còn không nỡ cho con mình điều xấu thì làm sao Thiên Chúa lại có thể để cho người Con yêu dấu của mình gặp sự khốn khó, nên việc mà Chúa Yesus vừa nói làm sao có thể xảy ra được.

4/ Phê-rô biết Thầy mình là Đấng đầy quyền năng, có thể làm được rất nhiều thứ mà người khác không ai làm được, thế thì làm sao Ngài có thể để cho bản thân mình gặp khốn khó!

5/ Phê-rô đã vô tình tiếp tay cho Satan, giống như cơn cám dỗ mà Satan đã đưa đến khi Chúa Yesus an chay 40 đêm ngày.

6/ Đây là một cơn cám dỗ không phải chỉ được đặt ra cho một mình Chúa Yesus mà mỗi người chúng ta cũng vẫn thường gặp phải. Nhiều khi chúng ta cũng thường tự hỏi: “Tại sao Chúa không cho con trúng số, tại sao không cho con hết bệnh?..”

7/ Sứ mạng của Chúa Yesus là phải làm một tôi tớ đau khổ, con đường Chúa đi là con đường thập giá, Chúa Yesus không thể phản bội lại sứ mệnh của mình. Chúng ta cũng không thể xin ơn Chúa để phục vụ cho quyền lợi cá nhân của mình! Nếu làm thế là chúng ta đã đi lạc đường!

8/ Hôm nay chúng ta cũng có thể trở nên một thứ kỳ đà cản mũi, không cho Chúa Yesus thực hiện sứ mệnh mà Chúa Cha trao phó. Chúng ta thường cố tình quên lời mời gọi của Chúa Yesus : “ Ai muốn theo ta, thì hãy từ bỏ mình….”

9/ Chúng ta cũng có thể loại bỏ ý muốn của Thiên Chúa sang một bên để chạy theo ý riêng của mình, để rồi dần dần đánh mất bản chất thực thụ của người Ki-tô hữu.

10/ Nếu Chúa Yesus đã chọn con đường con đường thập giá và đau khổ để phục vụ con người, thì chúng ta cũng phải liều mạng sống mình vì Ngài và vì anh em.

11/ Ý muốn của Thiên Chúa không phù hợp với ý muốn của con người được phản ảnh rõ nét qua hành động của Phê-rô, Con người luôn muốn sử dụng phương tiện của thế gian để phục vụ cho bản thân mình. Nhưng lại biện hộ rằng làm như thế là để cho vinh danh Thiên Chúa.

12/ Theo Chúa, yêu thập giá, yêu đau khổ, không phải là tâm trạng của nbững con người bệnh hoạn.  Người ta cho rằng chỉ có tâm trạng bệnh hoạn mới mong ôm hết khổ vào mình, nhưng dù muốn hay không thì thập giá cũng luôn có mặt trong cuộc sống dưới nhiều danh nghĩa khác nhau. Chúng ta không thể tránh được.

13/ Phê-rô chạy đi trốn, Chúa Yesus đang đi chiều ngược lại. Cuộc sống có biết bao điều chúng ta phải lựa chọn ngược lại với đường thập giá. Phê-rô hỏi Chúa : Lạy Thầy!, Thầy đi đâu? Chúa Yesus trả lời : Ta vào thành để chết thay cho con.

14/ Người môn đệ khi đi theo Chúa phải chấp nhận trả giá, thập giá không đè bẹp người môn đệ Chúa. Bởi vì chính Chúa là người tình nguyện đi theo vác đỡ thánh giá cho chúng ta.

15/ Dấu chứng của thập giá đã được đóng lên từng việc làm của chúng ta, để bảo đảm việc làm của chúng ta đúng chất lượng yêu thương, đúng với nguyên mẫu thập giá mà Chúa Yesus đã đưa ra.

16/ Theo Chúa Yesus là phải từ bỏ chính mình, là mất trước được sau. Là mất ít, được nhiều, không phải cứ thu vào là được, hoặc buông ra là mất đâu!.

17/ Quy luật kinh tế thị trường là đầu tư nhiều vốn sẽ sinh lời . Nếu đem chôn vốn coi chừng mất vốn lại còn không có được tiền lời (Đầy tớ lười biếng)

18/ Đường Chúa Yesus đi là con đường từ bỏ: Bỏ Trời xuống Đất, bỏ địa vị Thiên Chúa để làm con người, từ bỏ cuộc sống yên lành để đi vào cuộc đời phiêu lưu rao giảng Tin Mừng. Từ bỏ con đường rộng do ma quỷ xúi giục để đi vào con đường hẹp theo ý Chúa Cha.

19/ Khó khăn của từ bỏ là từ bỏ ý riêng, Chúa Yesus đã toát mồ hôi  máu trong vườn cây dầu. Từ bỏ ý riêng để chết nhục nhã trần trụi trên thập giá, không còn hơi, không còn giọt máu, không còn chút danh dự nào!.

20/Thánh giá phải vác theo Chúa không phải là loại thánh giá gỗ mà Chúa vác trên đường đi đến núi Sọ. Nhưng là cây thánh giá trải dài suốt cuộc sống của chúng ta.

21/ Các loại thánh giá : Nghèo khổ, bị chống đối, bị hiểu lầm, bị bỏ rơi, bị phản bội, bị thách thức, bị oan ức, bị tủi nhục, bị cô đơn. Thánh giá quá nặng nên có nhiều lần Ngài muốn chối bỏ, nhưng cuối cùng Ngài cũng đã đi trọn con đường.

22/ Đường thánh giá không bế tắc nhưng đã dẫn đến vinh quang Phục Sinh.

23/ Con đường từ bỏ là con đường hạ mình, Phải qua sự chết mới vào sự sống, phải qua tủi nhục mới tới vinh quang, phải qua đau khổ mới tới bến bờ hạnh phúc. Thánh Phao muốn chứng minh điều này lên đã nói rằng : Ngài là Thiên Chúa nhưng không đòi ngang hàng với Thiên Chúa, Ngài hoàn toàn trút bỏ vinh quang để mặc lấy thân nô lệ.

24/ Từ bỏ là được cách sung mãn, được cách cao cả và hoàn hảo hơn. Mất cốt người để được cốt tiên Thánh, mất cái tạm bợ để được cái vĩnh cửu.

25/ Thánh Phanxixô đã được gì khiến Ngài thốt lên trong lời kinh hòa bình.

26/ Chúa Yesus gặp một cơn cám dỗ nguy hiểm, bởi vì nó đến từ tình thương của người thân, của Phê-rô.

27/ Phê-rô đã không chấp nhận chuyện Thầy chịu đau khổ, Phê-rô đã qua mặt Thầy, ông đã quên mất vị trí của ông là phải đi đàng sau của Thầy. Ông đâu có ngờ ông chính là viên đá mà suýt nữa Thầy đã vấp ngã. Lối suy nghĩ của ông rất tự nhiên, rất là tình cảm con người, nhưng đó không phải là đường lối của Thiên Chúa. Ông đã vẽ hình Chúa khi tỏ, khi mờ. Là một hình ảnh chập chờn, không rõ ràng.     Chúng ta đừng vì thế mà nhìn lầm .***

Giuse Luca  Đình Nghi Trương / Kinh Thánh Emmaus

 


Trở lại      In      Số lần xem: 1355
Tin tức liên quan
Video
Những nét khác nhau của các Giáo Hội: Công Giáo, Chính Thống Giáo, Tin Lành, Anh Giáo
Liên kết website
Thống kê
 Trực tuyến :  5
 Hôm nay:  1618
 Hôm qua:  2737
 Tuần trước:  28813
 Tháng trước:  95195
 Tất cả:  7137238
LIKE FACEBOOK
Thông tin liên hệ
- Mọiýkiếnxingửivề:GiuseLucaTrươngĐìnhNghi
- Giáodânbấtxứng /Quảnlýwebsite.
- Email: ditimhanhphuc1974@gmail.com
- Fb:https://www.facebook.com/ditimchanly.org 
-Videos:www.youtube.com/tìmtênDinhNghiTruong
 clickvàologokinhthánh .

Chia sẻ cho bạn bè :
top